Chương 2
người bị ngã ở Lam Hoa Lâu và bị đập trúng đầụ Lúc đó nô tỳ đã nhờ Thẩm thái y đến khám, lúc đó người tựa hồ không có chuyện gì, không hiểu sao hôm qua lại sốt cao, đều do nô tỳ, nô tỳ đáng chết." Tô Lan quỳ xuống, giơ tay tự tát mình.
Trình Ấu Dung đợi nàng ta tát xong hai cái mới lên tiếng ngăn lại "Được rồi, đi truyền thiện đi." Giọng nói và diện mạo của nàng có sự khác biệt khá lớn, rõ ràng nàng có khuôn mặt nhỏ xinh tươi sáng, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo làm người ta run sợ.
Tô Lan cúi đầu rời khỏi nội điện, để lại Trình Ấu Dung một mình ngồi ngơ ngác.
Nàng vẫn hơi mơ hồ giống như đang nằm mơ, nhưng quả thật nàng đã mất trí nhớ năm tháng gần đây, điều này khiến Trình Ấu Dung hơi nôn nóng.
Nàng không tin là do bị ngã, trong cung này làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy?
Nhưng nàng không rõ nếu thật sự có người muốn giết nàng thì nên đầu độc hoặc dùng thủ đoạn khác, tại sao lại khiến nàng mất trí nhớ?
Sắc mặc Trình Ấu Dung hơi khó coi, nàng xắn tay áo lên, trên vết sẹo cũ có mấy vết sẹo mới, nhưng màu sắc đã nhạt đi không còn lại bao nhiêu, chẳng bao lâu sẽ hòa nhập với vết sẹo cũ.
Xem ra nàng thật sự đã mất trí nhớ, mới mấy ngày trước đã bị ai đánh, sao hôm nay lại mau lành đến vậy?
Nàng mím môi, rũ mắt xuống để che đi con ngươi buồn bực đầy lệ khí.
Sau khi dùng ngọ thiện xong, Trình Ấu Dung sai Tố Lan dọn ghế nằm ra trước mái hiên, doạ Tố Lan hoảng sợ.
"Điện hạ, bên ngoài tuyết rơi dày đặc, muốn người muốn ngắm tuyết thì ngắm qua cửa sổ là được." Tố Lan khuyên nhủ.
Vẻ mặt Trình Ấu Dung đầy chán nản, lúc này nàng mới nhớ ra hiện tại đã là mùa đông.
Nàng không thích mùa đông, đặc biệt là mùa đông trong cung.
Trong cung vốn đã lạnh lẽo, sau khi mưa hoặc tuyết rợi lại càng lạnh hơn, răng môi va lập cập, ở trong tẩm điện lâu mà thì buồn chán.
Nhưng ai bảo nàng vừa tỉnh đã trúng ngay tháng 12, lãng phí mùa hè và mùa thu, Trình Ấu Dung ghé người lên bàn thở dài.
Nàng không có việc gì làm nên đứng dậy đi đến án thư định vẽ vời cho khuây khỏa.
Dưới án thư có một ngăn kéo bị khóa, nàng dùng sức kéo ra nhưng không mở được, trong lòng dấy lên nghi hoặc.
Trình Ấu Dung đảo mắt tìm chìa khóa, nàng hoàn toàn không nhớ ai đã khóa ngăn kéo chứ đừng nói nhớ ra bên trong có gì.
"Tố Lan." Trình Ấu Dung gọi.
Tố Lan vội vàng vén rèm bước vào "Điện hạ, có chuyện gì sao?" “Chìa khóa ngăn kéo này đâu?” Nàng đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm Tố Lan.
Sắc mặt Tố Lan hơi thay đổi, vội vàng nói "Nô tỳ không biết, ngày thường người không cho phép chúng nô tỳ đến gần án thư." Trình Ấu Dung buông tay đang cầm ngăn kéo ta, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh băng, giọng nói càng lạnh hơn “Tố Lan, rốt cuộc ngươi đang giấu bổn cung cái gì?” Tố Lan lại quỳ trên mặt đất, giọng nói run run "Điện hạ, nô tỳ không dám giấu giếm người điều gì, những gì nô tỳ nói đều là thật." Trình Ấu Dung bước nhanh đến trước mặt Tố Lan, cúi người xuống, đưa tay nâng cằm Tố Lan lên "Ngươi đã theo bổn cung mười năm đúng không?
Ngươi không giỏi nói dối đâụ" Tay nàng hơi dùng sức, niết chặt làm Tố Lan hít một hơi, Trình Ấu Dung nhìn vào mắt