Chương 7
cho nàng được như ý nguyện, theo năm tháng, nàng dần hiểu ra rằng mình chỉ có thể dựa vào chính mình...
Rời khỏi Ninh Nhạc Cung đến chỗ Lâm quý phi, bầu trời lại bắt đầu có tuyết rơi từng đợt, tuyết không lớn nhưng rất dày đặc.
"Điện hạ, hay là để nô tỳ không quay lại lấy ô?
Tuyết rơi thế này, xiêm y sẽ ướt mất." Tô Lan đỡ cánh tay Trình Ấu Dung, nhẹ giọng nói.
Trình Ấu Dung lắc đầu "Không cần, cứ đi thôi." Dù sao cũng không ai quan tâm xiêm y nàng có bị ướt hay không.
Ngũ ma ma đang đứng ở hành lang, từ xa nhìn thấy chủ tớ hai người đi dưới trời tuyết, vội vàng mang chiếc ô giấy đến nghênh đón Trình Ấu Dung.
Bà quay lại mắng Tô Lan "Tuyết rơi dày đặc, sao không che ô cho điện hạ?
Ngươi thật sự không có mắt mà." Thần sắc Trình Ấu Dung hơi thay đổi, liếc nhìn Ngũ ma ma, nói “Ma ma không cần mắng nàng ấy, là do ta không muốn che ô.” Ngũ ma ma nghe nói giọng điệu nàng không tốt, lời nói lại có ý bảo vệ Tô Lan, bà nhanh chóng thu lại biểu cảm, mỉm cười nói với Trình Ấu Dung “Điện hạ, mau vào đi, nương nương đã dùng ngọ thiện xong, đang đợi người.” Trình Ấu Dung gật đầu, nàng cởi áo choàng lông chồn cho Tố Lan, khi Niệm ma ma vén rèm ra, Trình Ấu Dung yên lặng hít một hơi thật sâụ Trong điện hơi tối tăm và yên tĩnh, có thể nghe loáng thoáng tiếng tuyết rơi bên ngoài.
Trình Ấu Dung vén làn váy quỳ xuống giữa điện, ngữ khí bình tĩnh thỉnh an Lâm quý phi đang ngồi phía trên “Nhi thần thỉnh an mẫu phi.” Trên sàn gạch có trải một lớp thảm mỏng nhưng quỳ lâu vẫn hơi khó chịu, vải trên đầu gối khi nàng quỳ xuống bị nhăn lại tạo ra mấy đường lằn trên chân, quỳ một hồi làm chân nàng tê dại.
Nàng cúi đầu chờ Lâm quý phi lên tiếng.
“Sao hôm nay đến muộn vậy?” Thật lâu sau, giọng nói của Lâm quý phi chậm rãi truyền đến.
“Luyện thư pháp nên mất chút thời gian.” Trình Ấu Dung thản nhiên trả lời, tùy ý kiếm cớ.
Lâm quý phi cười lạnh nói “Quả thực là phải luyện nhiều, nhiều năm rồi mà chữ viết của ngươi vẫn xấu như vậy Lát nữa trở về để Ngũ ma ma đưa một ít mẫu sách chép của ta, về chép lại tương tự, hai ngày sau mang lại cho bổn cung xem.” Trình Ấu Dung thấp giọng đáp “Dạ, nhi thần nhất định chăm chỉ luyện tập.” "Đứng lên đi, hôm nay không có việc gì làm, có thời gian thì ngươi qua đó chép mấy cuốn sách đi." Lâm quý phí giơ tay chỉ về phía bàn bên kia.
Trình Ấu Dung đỡ đầu gối chậm rãi đứng dậy, đi đến bên án thư, ngồi ngay ngắn bắt đầu chép sách như thường lệ.
Trong cung tối tăm, nàng cúi đầu xuống thấp để có thể nhìn rõ những chữ mình viết trên giấy.
Trong bếp lò gần đó vang lên âm thanh của than củi đang cháy, không gian ấm áp ngột ngạt khiến trán Trình Ấu Dung đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Những ngón tay cầm bút của nàng siết chặt lại, hô hấp không được liền mạch lắm.
Qua hồi lâu, giọng nói của Lâm quý phi mới truyền đến, lười biếng nói “Cũng không còn sớm, bổn cung cũng không giữ ngươi lại dùng bữa, dù sao ngươi cũng không muốn ăn cùng bàn với bổn cung.
Trình Ấu Dung cất bút đi, sau đó trình trang giấy mới chép lại đến trước mặt Lâm quý phi.
Lâm quý phi chỉ nhướng mi, liếc mắt một cái “Về luyện thêm đi.” “Dạ, nhi thần đã biết.” Trình