Chương 5
trắng như ngọc, trơn mịn quá mức, đằng sau mắt kính gọng vàng, là một đôi mắt hẹp dài, luôn thanh lãnh đạm mạc, … Rất khó hình dung hắn trong chuyện tình ái sẽ có bao nhiêu nhiệt tình.
Ánh mắt lại rơi xuống giữa hai chân nam nhân.
Lục Anh Thời mặc một chiếc áo dài trắng thiêu lên hoa văn trăng non, so với nàng che đậy còn kín mít, nhìn không ra cái gì.
“Tiểu muội có việc?” Giọng nói thanh lãnh từ phía đối diện truyền đến, tự như nước giếng mùa đông, rót thẳng vào tai Thịnh Kiều Di lạnh thấu tim.
Cũng may kỹ thuật diễn của nàng hiện giờ đã “lô hỏa thuần thanh”, ngây thơ ngẩng đầu đối mặt với nam nhân, “em không có việc gì nha, đại ca, sao lại hỏi như vậy?” lô hỏa thuần thanh thường để diễn tả các chiêu thức trong võ thuật, chiêu thức luyện đến thuần thuật hoàn mĩ Bị hỏi vặn lại, Lục Anh Thời cũng không nói tiếp, nhìn nàng vài lần, mặt không chút biểu tình nói, “Không có gì.” Hắn tin vào trực giác của chính mình, vừa rồi ánh mắt Thịnh Kiều Di xác thật là dừng ở giữa háng mình.
Thịnh Kiều Di còn chưa kịp đắc ý, Hạ Diễn bên cạnh đã lên tiếng, “Kiều kiều, đừng quấy rầy đại ca.” Thanh âm mang theo ý cười, đến tai Thịnh Kiều Di lại khiến nàng sởn tóc gáy.
Quay đầu, đối diện với đôi mắt khó đoán kia, nói bằng giọng mũi “Tứ thúc, con không có.” Ba phần ủy khuất, bảy phần nũng nịu, hoàn toàn là kỹ thuật diễn.
Quả nhiên, ý cười nhiễu vào đáy mắt của người đàn ông, bóng tối đen kịch đáng sợ hóa thành một vực sâu mê người.
“Kiều kiều nói không có, vậy thì không có.” Chỉ cần Hạ Diễn nguyện ý, hắn có thể khiến tất cả mọi người đều tin rằng nàng chính là huyết nhục đầu quả tim, là hòn ngọc quý trên tay hắn.
Chiêu này luôn có tác dụng tốt, nhưng Thịnh Kiều Di cũng không thường dùng.
Không thể nói rõ lý do vì sao, nàng giả ngây giả dại không chút cấm kỵ, duy chỉ là không muốn làm nũng với Hạ Diễn Có thể là sau nhiều năm gặp phải ác mộng khiến nàng cảm thấy, làm cho người này yêu thích mình cũng vô dụng, chuyện gì đến cũng sẽ đến, đến lúc chết thì phải chết thôi.
Bữa sáng được chuẩn bị theo kiểu Tây, bánh mì tương, thịt bò xào trứng, và một đĩa rau dưa salad.
Hạ Diễn cắt một mẩu bánh mì, gắp vào đĩa cho Thịnh Kiều Di.
Nữ hài nghiêng đầu, lúm đồng tiền như hoa, “Cảm ơn tứ thúc, con tự gắp là được rồi.” Hạ Diễn hơi hơi mỉm cười, thở dài dường như nói, “Kiều kiều lớn rồi.” Thịnh Kiều Di miệng nhỏ gặm bánh mì, lỗ tai cơ hồ dựng thẳng lên.
Nàng đã trưởng thành, cho nên… Là đáng chết, hay là nên “Báo đáp” công ơn dưỡng dục của hắn?
Đợi nửa ngày, cũng không thấy đáo lại.
Tiếng cười trầm thấp đột ngột truyền đến, Thịnh Kiều Di ngốc lăng lăng nghiêng đầu nhìn Hạ Diễn Hắn những năm gần đây càng thêm trầm thấp ôn hòa, hỉ nộ ái ố lại càng ngày càng khó phân, hiếm khi cao hứng như vậy “Mới vừa nói con lớn lên, liền lộ ra.” Vừa nói, bàn tay người đàn ông vừa duỗi ra, bốn ngón tay bóp giữ má trái cô gái, ngón cái ở trên khóe miệng nàng, nhẹ nhàng xoa xoa, lau đi một chút mứt trái cây.
Nhiệt độ cơ thể của hắn cao hơn so với người thường một chút, nhiệt khí theo làn da khuếch tán, mơn trớn da thịt non nớt trên má Thịnh Kiều Di.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng hơi thô ráp, làm tăng thêm xúc