⬅ Trước Tiếp ➡

khó mà hô hấp, và bị chặn lại bởi nụ hôn của anh khi cô ngẩng đầu thở hổn hển.
Môi và lưỡi quấn quýt, thân dưới áp sát nhaụ Cặp vú trước ngực bị bàn tay phũ lấy cọ sát, khi đụ mạnh cắp vú bị nắn bóp đau nhức, khoái cảm ập tới dữ dội và mãnh liệt.
Người đàn ông đang làm dậy song trên cơ thể trẻ trung quyến rũ, cướp đoạt từng giọt nước ép của cô.
Làn da trắng sáng hằn lên vết hằn đỏ của sự gặm nhấm.
“A ư ...
không, không được rồi...” Thân trên bị buộc nâng lên cao tê dại cực kỳ, dương vật của anh xuyên vào mãnh liệt bên trong tiểu huyệt của cô, cô muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh túm lấy eo kéo lại, dương vật lần nữa đút vào trong.
“Ư ư ư, Đàm Chá…Đàm chá… Em sai rồi, sai rồi…” Lỗ huyệt không ngừng thắt chặt, nối liền với lời nhận lỗi cùng lời xin được yêu, Đàm chá đã tìm áp đến hoa tâm non nớt của cô.
...
Tinh dịch màu trắng đục với máu trinh trộn lẫn tạo thành màu đỏ nhạt.
Giữa chân bị cọ xát đến sưng tấy, đầu gối đau nhức, cổ cũng vậy.
Khi Ninh Ngôn tỉnh táo trở lại, cô mới nhận ra mình đang khóc.
“Em sẽ không mang thai đâụ Anh cũng rất khỏe mạnh, ngoài em ra anh không có ai khác.” Đàm Chá lấy khăn lông ướt lau người cho cô, giọng nói vẫn khàn khàn gợi cảm “Anh đã thắt ống dẫn tinh.
Đừng sợ, đừng khóc.” Ninh Ngôn mới mười tám tuổi.
Bài tập còn chưa hiểu rõ, làm sao có thể nghĩ đến những chuyện như mang thai.
Cô chỉ biết mỗi cử động của Đàm Chá đều khiến cô hài lòng và an tâm.
Nhưng cô không thể ngăn được nước mắt của mình.
“Hôm nay sinh nhật em.” Cô nói dối một cách lém lỉnh và giải thích “Em không có nhận được quà.” “Đây, quà của em.” Đàm Chá trở lại vẻ ngoài chững chạc điềm đạm, anh với chiếc ngực trần trụi, nằm nghiêng về phía cô, ôm cô vào lòng, một chiếc nhẫn lạnh buốt đeo lên ngón tay cô.
Đó là chiếc mà anh luôn đeo nó trên ngón tay.
Chính là ánh sáng từ chiếc nhẫn bạch kim này xẹt qua mắt Ninh Ngôn, vừa ngẩng đầu liền thấy được dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của anh, khiến cô không bao giờ quên được.
“Sinh nhật vui vẻ.” Đàm Chá cúi đầu hôn cô gái nhỏ ngốc nghếch, “Không thích sao?” “Nó to quá.” Đó là tín vật tượng trưng cho một lời hứa, giờ Ninh Ngôn chợt nhớ rằng Đàm Chá là anh rể tương lai của cô và là con rể vàng mà mẹ hài lòng.
Vội vàng tháo ra, nhưng bị Đàm Chá đè chặt lấy tay.
“Không sao, hai năm sau em lớn lên là sẽ vừa ngay.” Anh trao cho cô một nụ hôn chúc ngủ ngon, “Em ngủ đi, mai còn phải lên lớp.” Hai năm nữa...
Ninh Ngôn đầu óc choáng váng mà nghĩ.
Anh ta có kết hôn với chị gái hay không thì không chắc, nhưng cô đã đủ hai mươi tuổi là có thể kết hôn.
Đến lúc đó, cô sẽ né ra thật xa.
Vì vậy, trong hai năm này.
Ninh Ngôn dụi dụi vào trong lồng ngực của Đàm Chá, cô muốn anh ta.
Vào thứ Hai.
Khi Ninh Ngôn xuống giường với hai chân mềm nhũn, Đàm Chá kiên quyết muốn đưa cô đi.
Một con phố nhỏ cách trường trung học đệ nhị có chút xa.
Không lâu sau khi Ninh Ngôn xuống xe, Đầm Chá đột nhiên đuổi theo, anh tháo tóc đuôi ngựa của cô xuống.
Tóc dài xõa ngang vai, gió đầu xuân tình cờ thổi tới, Ninh Ngôn kinh ngạc, nhìn thấy Đàm Chá khẽ cười nói “Có dấu vết, nhất


⬅ Trước Tiếp ➡