⬅ Trước Tiếp ➡

hoàn mỹ của mình.
“Tôi có một câu hỏi muốn nhờ cậu chỉ.” Chúc Diệp Thư định đi thẳng vào vấn đề, nhưng Ninh Ngôn trước mặt đã thở phào nhẹ nhõm.
Cười với cậu và nói “Được.
Tôi giỏi tiếng Anh và lịch sử hơn, nhưng với toán học, tôi có lẽ càng giúp càng tồi tệ hơn ...” “Chậc chậc.
Ai hỏi cậu mấy này chứ?” Sợ hãi Tiểu bá vương người đi vào trường nhờ quan hệ phát giận rồi Ninh Ngôn thực sự xé tờ giấy kiểm tra trên tay.
Với một âm thanh xé toạc, Chu Diệp Thư hỏi “Cậu đang hẹn hò với anh ta sao?” Nhưng tất cả những gì bạn học nghe thấy là giọng nói lười nhát không chút thăng trầm của Chúc Diệp Thư “Hẹn hò không.” Tiểu bá vương đột nhiên đến trường, lại còn đột nhiên đổi bạn cùng bàn, là muốn yêu đương sao?
Các bạn học sợ ngây người, bánh quy trong tay Long Bao Bao đều bị dọa rớt.
“Hả?” Ninh Ngôn đầy đầu đều là bài tập về nhà, “Bạn học Chúc, cậu nói… nói là lập án?
Tôi không giỏi chính trị lắm.” “Chậc, ai hỏi cậu đề tài chứ?” Chúc Diệp Thư rất khó chịụ Dáng vẻ thiếu niên như ánh nắng mặt trời, trong đôi mắt đào hoa trước nay luôn biếng nhác sinh ra cảm giác cưng chiều bất lực “Những đề tài này tôi đã sớm biết rồi, tôi muốn hỏi cậu những câu phức tạp hơn cơ.” Các bạn học rất nghi hoặc Bạn học Chúc, cậu muốn hỏi câu gì?
Làm thế nào để lấy lòng được sao?
“Nếu cậu học giỏi như vậy, tôi lại càng không giúp được gì hết.” Ninh Ngôn không để ý tới Chúc Diệp Thư nữa, càng sớm tranh thủ làm bài càng tốt.
Chúc Diệp Thư nâng má, mặc cho ánh mắt bạn học tò mò nóng rực như thế nào, cậu vẫn cứ kiên trì cẩn thận quan sát Ninh Ngôn.
Làn da rất trắng, khuôn mặt xem như cũng đơn thuần đáng yêu, dáng người vì bị đồng phục học sinh khô khan bao lại nên nhìn không ra.
Là một học sinh ngoan ngoãn nghiêm túc, không có vẻ gì là một tuyệt thế nỹ nhân có thể xứng đôi với chú của cậu cả.
Chúc Diệp Thư đột nhiên cau mày, lộ ra vẻ mặt vừa khổ não lại đau đớn.
Không phải là cùng một loại mặt hàng với kẻ lừa gạt nào đó từng cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, cố ý dán lên người cậu của cậu, không chuốc say Đàm Chá được, ngược lại còn mượn rượu cởi sạch, la lối khóc lóc chơi xấu muốn Đàm Chá phải chịu trách nhiệm.
Cuối cùng Đàm Chá lười so đo, anh vẫn duy trì phong độ, chuyện nhỏ hóa không đưa người đến bệnh viện.
Nhưng làm thế nào để gọi Ninh Ngôn đây, trong khi cô không để ý tới cậụ Chúc Diệp Thư đầu óc linh hoạt, cầm lấy đề thi của mình hỏi cô “Ninh Ngôn, cậu giúp tôi giảng đề này đi.” Thích giúp đỡ mọi người nên Ninh Ngôn nhận đề thi, khi cô đang đọc đề thì Chúc Diệp Thư hỏi cô “Hôm qua cậu có đi uống rượu ở quán bar không?” Rẹt một tiếng.
Ninh Ngôn xé rách bài thi của Chúc Diệp Thư.
“Thực xin lỗi, tôi… tôi…” Bộ dáng ấp úng của cô rất giống một chú thỏ con, “Rốt cuộc cậu muốn hỏi câu nào vậy?” Chúc Diệp Thư bỗng nổi lên tâm tư trêu chọc.
Cậu dựa sát vào người Ninh Ngôn, duỗi tay về phía vết đỏ thấp thoáng bên dưới tóc cô, ngữ điệu thiên hồi bách chuyển quyến rũ người khác “Bài thi thật không thú vị, không bằng sau khi tan học chúng ta đi thuê phòng, thảo luận câu hỏi nhé?” Chát nannan Ninh Ngôn né tránh tay cậu, trở tay cho cậu một cái


⬅ Trước Tiếp ➡