Chương 17
Mị Nhân Cốt truyện đến nơi đây tạm thời kết thúc, sau này đều là sắc khí tràn đầy thịt thịt, một hai phải có cốt truyện cũng liền không mấy chương.
Hôm nay là ngày sinh nhật của Vân Mộc Cẩn, Triệu Lệ và Lục Nghiêu đưa cô đến một nhà hàng xa hoa để ăn tiệc.
Trên bàn tiệc, Triệu Lệ uống khá nhiều, nên vừa về nhà đã tắm rửa qua loa, rồi đi ngủ.
Vân Mộc Cẩn về sau cùng, cô tắm rửa sạch sẽ, cố ý mặc bộ đồ tình thú lần trước, soi gương, thấy mọi thứ đã ổn, liền đi ra khỏi phòng ngủ.
Triệu Lệ không có thói quen khóa cửa phòng ngủ, Vân Mộc Cẩn đừng ở lầu hai nhìn vào căn phòng đã tắt đèn tối om, không nghe thấy bất kỳ âm thanh ái muội nào. Trong lòng thầm nghĩ, chắc là hôm nay Triệu Lệ uống quá nhiều rượu, chắc đã ngủ rồi. Cô bạo gan, nhẹ nhàng kéo chốt cửa, đẩy vào.
Phòng ngủ của Lục Nghiêu và Triệu Lệ rất lớn, ánh trăng sáng chiếu rọi lên hai người. Vân Mộc Cẩn nhanh chóng thích ứng với bóng tối, thị lực cực tốt nương theo ánh trăng đi đến mép giường Triệu Lệ. Bởi vì cô đi chân trần, cho nên không phát ra bất kỳ động tĩnh nào.
Nhìn Triệu Lệ đã ngủ say, còn ngáy nhẹ, nội tâm đang căng thẳng cũng buông lỏng.
Vân Mộc Cẩn chắc chắn Triệu Lệ đã ngủ, bèn đi tới mép giường Lục Nghiêu, bàn tay vươn ra định sờ, liền bất ngờ nghe thấy thanh âm trầm thấp của ông “Con muốn làm gì?”
Vân Mộc Cẩn có chút hoảng sợ, tim cô đập loạn nhịp, tận lực làm cho giọng mình nhỏ lại, nói với người đang mở mắt nhìn cô.
“Đương nhiên hôm nay là sinh nhật con, con muốn giao cơ thể này cho ba, người không thích?”
Kỳ thật, từ lúc Vân Mộc Cẩn đẩy cửa vào phòng, ông đã nghe thấy động tĩnh, chẳng qua ông muốn nhìn xem con bé sẽ làm gì, nên mới giả vờ ngủ. Thời điểm Vân Mộc Cẩn vươn tay chạm vào ông, ông lập tức mở miệng.
Nghe cô gái không chút ý tứ đùa cợt, đôi mắt Lục Nghiêu hiện lên một tia kích động, ông nuốt nước bọt.
“Ta cho con thêm một cơ hội nữa, con đảm bảo sẽ không hối hận?”
Vân Mộc Cẩn nở nụ cười quyến rũ, mị hoặc.
“Nếu con đã đến đây, con đã chắc chắn sẽ không hối hận, nhìn lại người đi, dong dong dài dài không giống đàn ông chút nào.”
Lời oán trách của cô rơi vào tai Lục Nghiêu trở nên cực kỳ khó nghe, không có người đàn ông nào muốn bị nói là không phải đàn ông từ miệng một người phụ nữ.
Mà Lục Nghiêu lại mang chủ nghĩa đàn ông rất mạnh, ông cảm thấy Vân Mộc Cẩn thật là không biết trời cao đất dày, thiếu dạy dỗ. Từ trên giường nắm lấy cổ tay Vân Mộc Cẩn, dứt khoác kéo cô xuống, ôm vào trong ngực, nói bằng ngữ điệu trầm thấp “Mộc Cẩn, hôm nay ta sẽ cho con biết ta có phải đàn ông hay không, con sẽ biết thế nào là đàn ông chân chính.”
Hơi thở nhàn nhạt của mùi rượu và mùi thuốc tỏa ra, trộn lẫn thành hương vị chỉ có ở đàn ông, hương vị không quá khó ngửi, có thể tiếp nhận được. Trong khi ông nói, một cổ nhiệt khí phun bên tai Vân Mộc Cẩn, làm cô không được tự nhiên, liền vặn vẹo thân mình.
“Vặn cái gì mà vặn, chờ chút nữa ta cho con vặn vẹo thoải mái.” Lục Nghiêu dùng sức ôm cô, thanh âm có chút thô suyễn.