Chương 19
“Con đúng là đồ tao hóa thiếu thao, huyệt nhỏ, mông lớn, làm ta thích chết.”
Ông không nhịn được nói lời thô tục, Vân Mộc Cẩn hận không thể chôn đầu xuống gối.
Đồ thô lỗ, tôi không mặc quần lót, không phải cho ông tiện hành xử sao?
Bộ dáng thẹn thùng của cô làm cho tâm trí ông gần như mất kiểm soát.
“Tiểu huyệt thật hồng, cũng thật hồng, để ta nếm thử tiểu huyệt của con xem, coi có thơm ngọt nhiều nước như cái miệng nhỏ không.”
Lục Nghiêu vừa dứt lời, liền chôn đầu vào hạ thân cô, dùng cái mũi hung hăng hít một hơi, ngửi được mộ cổ hương vị thơm ngọt, lại dùng chóp mũi cọ cọ âm đế, đến lúc nghe cô kêu rên vài tiếng, mới dùng lưỡi liếm hoa môi.
Lục Nghiêu ghé vào nơi riêng tư của Vân Mộc Cẩn, đôi tay bắt lấy cánh mông cô, còn đem hai đùi trắng nõn tách ra, thị lực cực tốt nhìn vào tiểu huyệt không có một cọng lông mao, môi âm hộ giống hệt hoa anh đào phấn phấn nộn nộn, vừa nhìn liền muốn ăn, muốn ngậm hoa huyệt vào miệng.
Ông vươn đầu lưỡi liếm hai mảnh âm môi, nghe cô vừa sợ hãi vừa si mê rên ɾỉ, ông như bị kích thích, càng đem hai đùi tách ra, giống như một con sói đói hung hăng liếm láp tiểu huyệt, hạ thân Vân Mộc Cẩn không tanh tưởi giống như những người phụ nữ khác, mà là hương vị ngọt ngào. Lục Nghiêu chưa từng liếm huyệt của phụ nữ bao giờ, nhưng đây là huyệt của Vân Mộc Cẩn, ông như lạc vào cõi u mê, điên cuồng hôn lên tiểu huyệt.
Động tác Lục Nghiêu vừa thô lỗ lại vừa dã man, xử nữ như Vân Mộc Cẩn không có cách nào tiếp nhận được, thấy cô lúc này không khác gì đang trên tàu siêu tốc, lúc lên lúc xuống. Nửa người dưới truyền đến một cảm giác tê dại, làm cả người cô không thoải mái, vừa muốn ông rời khỏi nơi riêng tư, vừa muốn ông mạnh mẽ hơn, nói tóm lại, thật mâu thuẫn, Vân Mộc Cẩn phát ra âm thanh kiều suyễn, thứ âm thanh cô chưa từng nghe từ miệng mình.
Cô không bao giờ nghĩ đến có ngày mình sẽ phát ra âm thanh như vậy, chẳng lẽ cô thật sự là dâm phụ? Có lẽ vì cô là con gái của Triệu Lệ, con gái giống mẹ, máu dâm đãng đã thấm vào xương cốt. Vân Mộc Cẩn không muốn tin, nhưng sự thật rành rành trước mắt, cô không thể không tin, cô chỉ còn cách hưởng thụ khoáı cảm mà ông mang đến.
Thân thể Vân Mộc Cẩn vô cùng nhạy cảm, Lục Nghiêu thô lỗ liếm vài cái, lập tức phát hiện hoa huyệt thế mà lại chảy nước, hương vị thơm ngọt của dâm thủy̠ càng thêm nồng đậm. Lục Nghiêu tất nhiên không để lãng phí, vươn đầu lưỡi liếm cái lỗ nhỏ, đem toàn bộ dâm thủy̠ nuốt vào bụng. Sau khoảng 5 phút khẩu giao, Lục Nghiêu ngẩng đầu lên, liền thấy Vân Mộc Cẩn đã đắm chìm trong khoáı cảm tình du͙c, hạ thân còn phun ra một lượng lớn dâm thủy̠, ông phát hiện côn thịt lại căng trướng đến phát đaụ
Toàn thân Vân Mộc Cẩn hiện tại cực kỳ khó chịu, tiểu huyệt truyền đến một cảm giác trống rỗng chưa từng có, tuy rằng Lục Nghiêu hăng say liếm liếp hạ thể, tuy vừa mới trải qua một trận khoáı cảm, nhưng không thể giảm bớt xúc cảm trống rỗng ngày một lớn dần. Lúc này, đôi mắt cô tràn ngập xuân tình, nhìn Lục Nghiêu không ngừng khẩu giao cho mình.
Lục Nghiêu đem quần lót cởi ra, để lộ dương vật đã sớm sưng to, quy đầu thẳng tắp đỉnh nhẹ vào nơi riêng tư của Vân Mộc Cẩn. Dưới ánh trăng mông lung, Vân Mộc Cẩn nhìn vào côn thịt ông, thời gian trước đây chính nó đã trừu động, càn quấy khoang miệng cô. Cô vẫn còn nhớ rõ căn côn thịt kia hết thô to đến đáng sợ, nhớ đến đây vẻ động tình ban đầu của Vân Mộc Cẩn cũng phai đi không ít.