Chương 2
Vào đêm động phòng,đôi nam nữ theo tự nhiên phải làm chuyện ân ái, huống chi Triệu Lệ là đồ đê tiện, bản lĩnh câu dẫn đàn ông hết sức lợi hại, Vân Mộc Cẩn cảm thấy tuy rằng Triệu Lệ đã qua tuổi 40 nhưng vì bảo dưỡng rất kỹ nên cơ thể không tồi, lúc này bà ta đang dẩu cái mông to, miệng không ngừng phát ra tiếng kêu, mà Lục Nghiêu đã cởi bỏ quần áo bày ra thân hình cường tráng dũng mãnh, đặc biệt là côn th t thô to đã biến thành màu đen nhanh chóng trừu động trong cơ thể Triệu Lệ, tư thế kia trong giống như ngựa đực thao mẫu cẩu bên ven đường, cực kỳ dâm đãng.
Vân Mộc Cẩn thấy hai người giao hợp đến hưng phấn, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, ánh mắt oán hận lạnh băng nhìn vào phòng của họ, sau đó rời đi, vào phòng của mình.
Sáng sớm Triệu Lệ làm xong cơm sáng, quay trở lại phòng đánh thức Lục Nghiêu, giống như người hầu vây quanh ông đổi tới đổi lui.
Triệu Lệ có thể chiếm được người dàn ông có tiền như Lục Nghiêu tuyệt đối không dễ, cho nên mọi thứ đều phải cẩn thận, nhìn sắc mặt Lục Nghiêu, sợ ông mất hứng, liền ly hôn với bà sau đó đuổi bà đi.
Cũng may vì ở cùng với rất nhiều đàn ông nhiều năm, đối phó với họ phải có những chiêu thức,nhưng trước mặt Lục Nghiêu, bà ta liền trở nên nhát gan, khi Lục Nghiêu nhìn ánh mắt người khác, phảng phất như có thể nhìn thấu nội tâm của họ, Triệu Lệ hiện giờ 30 như lang 40 như hổ, tính dục tràn đầy, bà còn rất dâm đãng, đàn ông ai cũng thích phụ nữ dâm đãng, càng dâm càng tốt, tuy bà kém những thiếu nữ, nhưng là bà thím trung niên có khí phái, bà ở trên giường giống như một dâm phụ, dương vật của Lục Nghiêu lớn nhất bà từng gặp, mỗi lần cùng Lục Nghiêu làm t̠ình đều sướng đến lên trời, bà quấn lấy Lục Nghiêu làm t̠ình rất nhiều lần,đến khi không còn sức mới đi ngủ,bà cần phải chăm sóc cho người có tiền và có dương vật lớn này.
Lục Nghiêu cùng Triệu Lệ ngồi ăn cơm, Vân Mộc Cẩn đi xuống dưới liền thấy hai người, sắc mặt trở nên lạnh nhạt đến bức người, một câu chào hỏi cũng không, một mạch đến cửa.
Triệu Lệ thấy Vân Mộc Cẩn không hiểu chuyện đến vậy, lớn tiếng gọi cô, ngữ điệu mang theo trách cứ, "Mộc Cẩn, sao con lại như thế? Nhìn thấy chú Lục cũng không thèm chào hỏi đàng hoàng, vậy là không lễ phép."
Nghe thấy Triệu Lệ răn dạy cùng trách cứ, Vân Mộc Cẩn xoay người lại, ánh mắt đầu tiên là nhìn Triệu Lệ tức đến đỏ mặt, sau đó nhìn Lục Nghiêu dùng ánh mắt bình đạm nhìn về phía mình, Vân Mộc Cẩn cười lạnh, lời nói cực kỳ sắc bén "Thế nào, chính bà lấy lòng Lục Nghiêu còn không được, còn muốn tôi cũng lấy lòng ông ta, Triệu Lệ, bà đúng là đồ đê tiện."
Lời nói Vân Mộ Cẩn rất khó nghe, không một chút tôn trọng Triệu Lệ,biến bà ta thành trò cười trước mặt Lục Nghiêu, làm cho bà ta khônh thể xuống đài được, Triệu Lệ mở to hai mắt nhìn Vân Mộc Cẩn, tức giận đến phát run.
"Con gái tuổi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, để con bé đi đi."Trong không gian tràn ngập mùi thuốc súng của hai mẹ con, Lục Nghiêu mở miệng nói.
Triệu Lệ dù sinh khí cũng không dám làm trái lời Lục Nghiêu, Vân Mộc Cẩn trừng mắt nhìn người đàn ông trước mắt một cái, lạnh nhạt nói.
"Dối trá"
Sau đó cô rời đi ngôi nhà làm cô cảm thấy nghẹt thở.
Triệu Lệ thấy Lục Nghiêu bày ra gương mặt lạnh lùng, sốt ruột giải thích "Ông xã, đứa nhỏ Mộc Cẩn trước kia không có như thế,vì em kết hôn nên con bé không tiếp nhận được , anh đừng nóng giận, lần sau em sẽ dạy dỗ con bé, nó sẽ cư xử lễ phép với anh."