Dẫn Lửa
Chương 9
⬅ Trước Tiếp ➡

Kể từ khi, Vân Mộc Cẩn giở trò câu dẫn Lục Nghiêu, ông gần như rất ít khi về nhà, đều là ở công ty qua đêm, điều này làm Vân Mộc Cẩn rất không vui, người đàn ông đó không có ở nhà cô làm sao câu dẫn được? Nhưng đến khi Vân Mộc Cẩn nghĩ lại, lại cảm thấy nếu như Lục Nghiêu không trở về nhà, càng chứng minh ông ta sợ sẽ không kiềm chế được chính mình, điều đó cho thấy kế hoạch của cô coi như cũng có tiến triển.
Buổi tối tài xế đưa Lục Nghiêu về Lục gia, hôm nay Lục Nghiêu có bữa tiệc xã giao nên uống rất nhiều, đi đường có chút loạng choạng, ông được tài xế đỡ lên ghế sofa, Lục Nghiêu vẫy tay với tài xế ý bảo ông trở về. Lúc này, chỉ có một mình Lục Nghiêu nằm trên sofa phòng khách, cồn làm cả người ông vô cùng mệt mỏi.
Lục Nghiêu và tài xế tạo ra động tĩnh lớn như vậy, tất nhiên là Vân Mộc Cẩn ở lầu hai nghe rõ từng chữ, cô bước ra khỏi phòng, lách người vào cầu thang, thấy tài xế đã rời đi mới bước xuống dưới, đi tới sofa, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đang say rượụ
“Ông đã trở về ”Vân Mộc Cẩn nói với ông bằng ngữ điệu lạnh nhạt.
Nghe thấy thanh âm của thiếu nữ, Lục Nghiêu mở đôi mắt có chút mê mang, nhìn cô mặc một chiếc váy ngủ ren màu trắng, tựa như công chúa Bạch Tuyết cao quý thuần khiết.
Bị cồn làm cho tê mỏi, Lục Nghiêu thực hiện một động tác hết sức lớn mật, ông vươn tay bắt lấy cánh tay cô gái kéo vào trong ngực, lại còn đem cô đè dưới thân, ôm Vân Mộc Cẩn gắt gao.
Động tác bất thình lình của Lục Nghiêu làm Vân Mộc Cẩn thất thần, lúc cô phục hồi tinh thần, cũng đã bị ông đè xuống dưới, Vân Mộc Cẩn ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người ông, thiếu chút nữa muốn nôn ra, Vân Mộc Cẩn mạnh mẽ giãy dụa muốn chạy thoát, nhưng sức lực đàn ông khi say rượu thật sự rất lớn, Vân Mộc Cẩn làm thế nào cũng không tránh thoát được, cô lập tức trở nên khẩn trương, toàn bộ gương mặt nhỏ nhắn đỏ lên, nhìn Lục Nghiêu với ánh mắt chán ghét.
Lục Nghiêu cúi đầu nhìn cô, gương mặt thiếu nữ mỹ lệ giờ phút này đã đỏ ửng, trông vũ mị cực kỳ, cặp mắt trừng lên giống như một con thỏ nhỏ đang tức giận. Lục Nghiêu cảm thấy Vân Mộc Cẩn vô cùng đáng yêu, bởi vì lúc nãy Vân Mộc Cẩn muốn tránh thoát trói buộc của ông, cơ thể cô mạnh mẽ vặn vẹo càng làm cho cơ thể của hai người tiếp xúc gần hơn, kích thích côn thịt dưới hạ bộ ông sưng to không ít.
“Lục Nghiêu, ông thả tôi ra, ông điên rồi sao?” Phát hiện Lục Nghiêu dùng ánh mắt cực nóng nhìn mình, Vân Mộc Cẩn không khỏi sợ hãi, sốt ruột nói.
Lục Nghiêu nghe cô nói, khinh thường cười cười, “Vân Mộc Cẩn, là con câu dẫn ta, mẹ con vừa mới về nhà mẹ đẻ, con liền mặc đồ tình thú lượn qua lượn lại trước mặt ta, con đem quần lót đặt lên quần lót của ta, lúc ăn cơm còn dùng chân dẫm lên dương vật ta, ta đã cảnh cáo con, bảo con không được châm lửa nhưng con không nghe, hôm nay ta phải dạy dỗ con thật tốt ”
Lời nói Lục Nghiêu tràn ngập một cổ khí tàn nhẫn, Vân Mộc Cẩn còn tưởng là Lục Nghiêu muốn đánh cô như một cách để dạy dỗ, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Lục Nghiêu, giãy dụa mãnh liệt.Thời điểm Lục Nghiêu dứt khoát rút thắt lưng ra, cô liền trừng hai mắt cho rằng ông sắp đánh mình, Lục Nghiêu thời cơ thiếu nữ thất thần, nhanh chóng đem hai tay Vân Mộc Cẩn trói lại, trói người là một trong những kỹ năng bộ đội được huấn luyện, cho nên Vân Mộc Cẩn không có cách nào thoát ra được, hai mắt cô tràn đầy thống hận, nghiến răng nghiến lợi la to


⬅ Trước Tiếp ➡