Chương 12
vùng đều bị anh ta giết chết.
Bây giờ anh ta chắc hẳn còn cảnh giác cả ruồi muỗi, một chút gió thổi có thể dọa mất nửa cái mạng.” Điền Yên cười lạnh “Ha hả, tôi mới là cái người bị dọa sợ chết khiếp kia đó.
Anh ta còn nói tôi làm kẻ chết thay, cậu xem tôi bây giờ sợ là chết cũng không tìm thấy xác.” Đàm Tôn Tuần gãi đầụ Cậu ta biết Điền Yên không thích người khác giúp cô, trong lúc nhất thời cậu ta cũng không thể nghĩ ra cách nào tốt được.
“Chờ hoàn thành nhiệm vụ lần này, chúng ta ra nước ngoài du lịch đi Không phải cô luôn muốn đến nhà thờ lớn sao, đến lúc đó chúng ta đi du lịch khắp thế giới, chơi hết mọi thứ có thể chơi được luôn ” Điền Yên nhếch khóe miệng, xoay người đặt tay lên trán.
Cảm giác mệt mỏi vô cớ quét khắp cơ thể, cô đã sớm không còn nhiệt tình với sinh hoạt cuộc sống như trước kia.
“Không được đâu mệt mỏi lắm.
Tôi thà lấy tiền hưu ở ẩn trên núi, đến lúc đó nuôi một chú chó, sống bên dòng sông nhỏ, khi nào rảnh thì đi câu cá.
Nói như vậy thì nuôi mèo sẽ tốt hơn nhỉ.” Đàm Tôn Tuần bĩu môi nói “Tôi thích chó.” “Tôi thấy cậu giống chó hơn đấy.” Hai người là đồng nghiệp cũ cho nên há miệng liền chửi nhaụ Đàm Tôn Tuần nhỏ hơn Điền Yên hai tuổi, còn chưa tốt nghiệp đại học đã vào ngành này.
Tuổi càng trẻ lại càng có tác dụng lớn trong đội.
Cho nên hiện tại cậu ta vừa đi học vừa công tác, tìm đường che giấu bát sắt.
“Hôm nay cậu không đi học sao?” “Trường học đã cho nghỉ hè rồi.
Gần đây tôi phát tờ rơi ở phòng gym, làm bộ không rành thế sự, cực kỳ si mê súng máy để sưu tập tình báo.” Điền Yên cho cậu ta một gợi ý “Cậu kiếm chút tiền rồi sống như phú nhị đại.
Những người buôn súng thích nhất những người ngu ngốc nhưng có nhiều tiền.” “Yên tâm đi, tôi có dự định rồi ” Cậu ta di chuyển súng đồ chơi trong tay, vân đạm phong khinh ngây ngô cười.
Thật sự không khác chó vàng là mấy.
Điền Yên đứng dậy khỏi sô pha.
Chiếc kẹp lỏng lẽo, mái tóc rơi tán loạn trên vai, dưới ánh đèn vàng trông cô có vẻ dịu dàng uyển chuyển.
Cô chống lên sô pha đứng dậy “Cậu đói bụng không, chỗ của tôi không có thức ăn nhanh.” Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến bước chân vô cùng hung tợn.
Động tác đứng dậy của Điền Yên dừng lại.
Phòng cũ cách âm kém, những bậc thang dường như đều đang run rẩy, cửa sắt phát ra tiếng kẽo kẹt dị thường.
Đàm Tôn Tuần ngay lập tức chạy đến cạnh cửa chính, giơ thẳng súng đồ chơi trong tay lên cảnh giác nhìn ra ngoài.
Họng súng giơ lên cao, một tay khác nắm chắc báng súng, mắt dán chặt vào khe cửa.
Tiếng bước chân khiến cơ bắp cậu ta căng lên, ngón tay chạm nhẹ còn súng, chuẩn bị bắn bất cứ lúc nào.
Điền Yên giật lấy súng đồ chơi của cậu ta “Cậu điên à, thứ này sao có thể đối phó với những người đó.” Đàm Tôn Tuần phản ứng lại, hoảng loạn a một tiếng, dường như đang nghĩ mình đang chấp hành nhiệm vụ.
“Còn không mau chạy đi ” Điền Yên túm cổ tay cậu ta chạy về phía ban công.
Có những viên gạch lát sàn ở ban công, sau đó họ mở ban công tầng bốn ra.
Tòa nhà này không có người ở, tầng bốn đã lâu không có người.
Gạch là do Điền Yên lén lút đào, để phòng ngừa vạn nhất nên cô đã chuẩn