⬅ Trước Tiếp ➡

mồ hôi trên trán, phất tay với bọn họ, lại ho nhẹ hai tiếng.
“Anh Phú của chúng tôi có một quy củ.
Phàm là người mới đến phải đến quỳ trước mặt anh ấy.
Mục đích là vì muốn thêm phần khí thế, sau này có thể tôn trọng anh Phú nhiều hơn." Mấy người đàn ông đứng sau lưng Điền Yên thấp giọng than thở, nói vài câu thô tục mơ hồ.
Người đàn ông ngồi trên sô pha mở miệng.
"Hôm nay ai quỳ tôi sẽ mua khay rượu của người đó.
Nếu không quỳ thì đừng đứng đây, đều cút ra ngoài hết cho tôi." Anh giống như một vị vương giả cầm quyền, âm thanh trầm thấp dứt khoát, sự cường thế toả ra mạnh mẽ.
Một chai rượu ít nhất cũng ba vạn tệ, phần trăm trích xuất của họ là 30%, nếu bán được có thể nhận được chín nghìn tệ.
Những người đàn ông vừa mới than thở đều ngậm miệng lại.
Có người trực tiếp quỳ xuống, làm khay rượu đổ xuống đất.
Anh cười lạnh một tiếng, gọi vệ sĩ kéo người nọ ra ngoài.
Người làm đổ rượu sợ tới mức liên tục xin tha.
Những người khác trầm mặc mà nhìn một màn này, trong lòng càng thêm khẩn trương.
Ngay sau đó, Điền Yên bưng khay quỳ xuống đất, cô đặc biệt cẩn thận di chuyển đầu gối về phía trước.
Chiếc quần đen cọ sát vào tấm thảm mềm mại, động tác cô cẩn thận mà lại khiêm tốn.
Cô quỳ tới trước chân người đàn ông, bưng khay rượu lên phía trước như đang dâng tặng một lễ vật trân quý.
Lưng cô thẳng tắp, trong lòng thấp thỏm mà nhìn anh.
Ánh mắt Bàng Kinh Phú rũ xuống nhìn Điền Yên ngây ngô như học sinh, nụ cười mang theo một tia khıêu khích, dường như đang biểu dương anh không ai bì nổi.
Ánh đèn trong phòng lờ mờ, chỉ có ánh sáng xanh đối diện vách tường, giao diện vẫn còn dừng lại ở một bài hát.
Nốt ruồi đen trên xương gò má anh vô cùng bắt mắt, khóe miệng có lúm đồng tiền nhợt nhạt, không có ý tốt mà tất cả đều là xảo trá.
Bàng Kinh Phú thả chân từ trên đùi xuống, chất liệu của chiếc quần cọ xát phát ra tiếng sột soạt, giày thể thao đen dừng lại trên đầu gối Điền Yên.
“Có mắt nhìn, tôi sẽ mua bình rượu này nhưng cô làm chó vẫn thiếu chút, phải làm giống người đàn ông vừa rồi, quỳ xuống mới được.” Điền Yên không phản bác anh mà nói “Cảm ơn anh.” Độ cong khóe miệng của Bàng Kinh Phú dường như lại hướng lên trên một ít, chẳng qua lại hạ xuống rất nhanh.
Biểu cảm anh vân đạm phong kinh thay đổi liên tục, anh kéo thẳng khóe miệng, mặt không biểu cảm đứng dậy, nhấc chân đi vòng qua Điền Yên.
Người đàn ông phía sau chuẩn bị quỳ xuống đã bị Bàng Kinh Phú dùng tay túm lấy tóc, anh đột nhiên kéo người đó lên bàn đánh “A a a a ” Người đàn ông kia kêu rên, tiếng kêu thảm thiết đến tê tâm liệt phế quẩn quanh phòng cách âm.
Hai người còn lại vừa mới chuẩn bị chạy đi đã bị vệ sĩ kéo lại, sau đó trực tiếp đóng cửa.
Bàng Kinh Phú nắm tóc người đàn ông, áo khoác da màu đen rộng mở để lộ áo sơ mi Hawaii bên trong.
Trang phục giản dị và táo bạo, anh nhìn hai người đang chen chúc ở cửa, như thể đang nhìn thấy tất cả chúng sinh trên thế giới đều tầm thường như kiến, âm thanh không có bất kỳ dao động cảm xúc nào, nhưng lại lạnh lẽo đến mức thấu xương.
“Tôi đã cho các người cơ hội cút đi, hiện tại tất cả những người còn đứng đây đều chờ chết


⬅ Trước Tiếp ➡