⬅ Trước Tiếp ➡
"Con trai... Còn... Còn nhớ hôm đó ông ngoại lấy... Ah... Lấy cây gậy đâm ba không?"
"Nhớ... Nhớ rõ, ông ngoại nói ba bị bệnh..."
"Ừm, ba bị bệnh, sau này nếu ba bị bệnh, con liền dùng thứ này để đâm ba, được không? Con ngoan ngoãn nghe lời thì ba sẽ thương con, sau này con muốn... Ưm muốn cái gì... Ba đều sẽ... Mua cho con."
"Con không cần ba mua đồ cho con, con vốn là nên chữa bệnh cho ba." Triệu Tử Dương lại cảm thấy ủy khuất.
"A ưʍ... Thật... A thật ngoan... Ba... Không... Không uổng công ba thương con... Nhưng mà... Con phải nhớ... A... Chuyện chữa bệnh cho ba không được nói với người khác, đặc biệt là... Ưm a mẹ của con, cũng đừng nói cho họ biết ba bị bệnh..."
"Con biết, ông ngoại đã nói với con rồi... Ba, nếu ba khó chịu thì đừng nói nữa."
"A... Không... Không sao... Ưʍ... A sâu quá... L*и da^ʍ bị đυ. xót quá..."
"Ba ơi cái cây gậy này là dươиɠ ѵậŧ giả sao?"
"Đúng... Ưm con dùng ©ôи ŧɧịt̠ giả đυ. l*и da^ʍ của ba... Ưm ha... L*и da^ʍ của ba... Đều... Đều bị đυ. sắp sưng lên rồi..."
"Nếu sưng lên thì không bị gì sao? Ba ơi, con lớn lên thì dươиɠ ѵậŧ có thể bự như vậy không? Bự giống như ba vậy, đến lúc đó con có thể giống ông ngoại chữa bệnh cho ba được rồi."
"Ah con... Làm sao con lại biết ông ngoại dùng ©ôи ŧɧịt̠ đυ. ba?"
"Ban đầu con cũng cho cho rằng ông ngoại đâm ba bằng cây gậy, ừm, đây là đυ.. Hôm nay thấy ba con mới biết được thì ra con người sau khi lớn lên thì dươиɠ ѵậŧ cũng lớn theo, đợi sau này con trưởng thành rồi con cũng muốn đυ. l*и da^ʍ của ba."
"Không... Không cần đợi con lớn lên, ah bây giờ cũng... Cũng có thể đυ. ba..." Lúc này trong lòng anh chỉ còn lại ham muốn du͙© vọиɠ cùng hưng phấn, anh đang mong đợi ©ôи ŧɧịt̠ nhỏ của con trai mình đút vào l*и da^ʍ đã bị đυ. sưng tấy của mình.
"Có thể sao?" Triệu Tử Dương có chút không tin tưởng được, dù sao thì dươиɠ ѵậŧ của nó vẫn còn quá nhỏ.
Không ngờ người ba biếи ŧɦái lại ở trong văn phòng của trường học, trong l*и da^ʍ nhét một cây ©ôи ŧɧịt̠ giả đang rung, xoa nắn ©ôи ŧɧịt̠ còn non nớt của cậu con trai, thậm chí còn ngồi trên ghế liếʍ cho ©ôи ŧɧịt̠ của con mình cương lên.
Nhiều năm về sau, Triệu Tử Dương vẫn còn nhớ rõ một màn trái đạo đức này, người ba vẫn luôn nghiêm túc uy nghiêm trong mắt mình quỳ trên đất giống như con cɧó ©áϊ, cái mông to trắng như tuyết đong đưa, nó cũng không nhớ rõ cái thứ chất lỏng chảy đầy xuống đất là nước da^ʍ hay là nướ© đáı, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp phun ra những lời dâʍ đãиɠ nhất mà nó mới được nghe kể từ khi nó sinh ra: "Côи ŧɧịt̠ nhỏ của con trai giỏi quá, ȶᏂασ ba đi, ba sinh con ra chính là để cho con đυ.. Côи ŧɧịt̠ của con không đυ. ba thì còn đυ. ai?"
Làm thầy của người khác, nhưng ba nó lại làm ra loại chuyện không bằng súc vật, nó biết khi đó dươиɠ ѵậŧ của nó không lớn, ba nó cũng không thật sự có kɧoáı ©ảʍ, chỉ là anh quá hưng phấn khi bị chính con trai ruột của mình ȶᏂασ mà thôi, cho nên anh mới kích động như thế.
Không ngờ anh lại biếи ŧɦái đến mức làm ra loại chuyện bỉ ổi với đứa con trai mới tám tuổi của mình, Triệu Văn Trạch bị tiếng chuông sau giờ học làm cho bừng tỉnh, chỉ cảm thấy tất cả suy nghĩ của mình đều mất hết (*).
(*) Gốc là 万念俱灰 (vạn niệm câu hôi), mình cũng không biết nghĩa ra sao nên để theo google translate luôn.
Lúc này anh quỳ trên mặt đất trong văn phòng trông thật buồn cười, ©ôи ŧɧịt̠ nhỏ của con trai liên tục chiến đấu trong c̠úc̠ Ꮒσα của anh, lúc này đứa nhỏ chưa thể xuất tinh, chỉ biết đưa đẩy một cách ngây thơ, mà thân dưới của ba nó lại chảy đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ cùng nước l*и trên mặt đất.
Anh chưa bao giờ thấy xấu hổ và tuyệt vọng như lúc này, anh cảm thấy mình không khác gì một con cầm thú. Trước mặt con trai, anh phải giả vờ thật tự nhiên xóa sạch mọi dấu vết. Mặc quần áo gọn gàng, anh lại trở thành một người thầy nghiêm túc, coi như mọi chuyện vừa xảy ra đều không hề tồn tại.
Trước khi cậu con trai quay trở về lớp học, anh đã nhiều lần cảnh báo rằng không được nói với ai về việc nó chữa bệnh cho ba. Cậu con trai cũng ngoan ngoãn đồng ý, thấy con trai ngoan ngoãn nghe lời như thế, Triệu Văn Trạch không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Từ nhỏ con trai anh là một đứa bé rất ngoan và hiểu chuyện, cho dù một ngày nào đó con nó biết được ý nghĩa của chuyện ngày hôm nay thì nhất định nó cũng sẽ không nói lung tung ra ngoài, chỉ cần nó không nói gì hết thì anh vẫn là một người giáo viên tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡