⬅ Trước Tiếp ➡
"Bất hiếu! Mặc vào nhanh đi, để cho mẹ mày thấy được mày như vậy thì phải làm sao!"
Ông ta không ngờ con trai ruột của ông ta đã ngoài 30 tuổi lại trần trụi thân dưới ở trước mặt ông ta, cặp đùi trắng nõn, để cho ba ruột thưởng thức nơi riêng tư quái dị của anh.
Quả thật nơi đó chảy ra rất nhiều nước như lời anh nói, bởi vì nghe lời ba vợ nên đã lâu rồi anh không cạo lôиɠ ʍυ, đã mọc thành một đám cỏ đen rậm rạp. Bụi cỏ đã ướt đẫm, dưới ánh đèn phản chiếu lại càng thêm da^ʍ mỹ.
Vị học giả già này nào từng nhìn thấy cảnh tượng dâʍ đãиɠ như vậy, đối phương lại là con trai ruột mà ông ta nuôi nấng 30 năm. Lúc này, ông chỉ cảm thấy trước mắt là một màu tối đen, sau khi con trai thành niên ông cũng không quản quá chặt, vẫn luôn cảm thấy anh đã trưởng thành thành một người vững vàng, là một người đàn ông tốt có trách nhiệm. Ông chưa từng nghĩ tới anh lại có một mặt dâʍ đãиɠ như vậy, ông tức giận đến mức khuôn mặt già nua đỏ bừng, không thể nhìn thẳng vào nghiệp chướng trước mặt.
"Ba, con trai của ba đã bị đυ. thành một con đĩ không thể thiếu đàn ông từ lâu rồi. Ba có biết ai là người đầu tiên đυ. con không? Đó là ba vợ của con." Đương nhiên, Triệu Văn Trạch biết ba anh không thể chấp nhận bản thân anh dâʍ ɭσạи như vậy, nhưng anh không có đường lui, trong đầu ngoài xấu hổ thì cũng chỉ còn lại du͙© vọиɠ, dâʍ đãиɠ đến mức thân thể không kiềm chế được, trong miệng toàn là lời nói dâʍ ɖu͙©: "Đó là người đàn ông sống ở nông thôn. Ông ta lợi dụng con dâu ba đi công tác, đòi chà lưng cho con trai nhưng lại liên tục dùng khăn sờ vào l*и con trai rồi dùng ©ôи ŧɧịt̠ to đυ. con trai, khi con dâu ba đi công tác về, l*и của con đã bị đυ. nát."
Triệu Khải Thăng lại một lần nữa nghi ngờ lỗ tai của mình, lúc trước ông từng gặp ông thông gia rồi, chính là một người nông dân lương thiện, không ngờ rằng ông ta lại là một tên cầm thú, đến chồng của con gái mình cũng không tha.
Mặc dù đối với loại da^ʍ uế này khiến ông cảm thấy thật xấu hổ, nhưng ông không nhịn được nghiêm túc nhìn thẳng vào đứa con trai đã nhiều năm rồi ông không để ý đến.
Đứa nhỏ này đã đeo mẹ từ khi còn bé, lớn lên rất xinh đẹp, theo tuổi càng lớn càng thêm vài phần góc cạnh tuấn tú, không đến mức bị người khác nhìn lầm thành con gái. Vóc dáng cao gầy, cao hơn ba anh cả một cái đầu, đôi chân thon dài thẳng tắp, cái mông tròn tròn lại cong cong.
Mẹ anh thường xuyên ở trước mặt ông khen con trai càng lớn càng đẹp trai, không chỉ là một chàng trai khôi ngô, trời sinh đã là một cây treo quần áo, cho dù mặc cái gì cũng phong độ hơn ba của anh nhiều.
Tuy rằng ngoài mặt ông không đồng ý với bà, nhưng trong lòng cũng có chút tự đắc, hơn nữa còn vô cùng đồng ý.
Chỉ là bây giờ đôi chân thon dài đáng ghen tị ấy đang mở ra trước mặt ông một cách thèm khát, với tư cách là một người cha, ông lại không biết phải làm sao.
Cặp đùi trắng như tuyết non mềm hơn ông tưởng, bắp chân thon dài mịn màng. Anh đang nằm trên ghế sô pha, một chân gác trên chỗ tựa lưng một chân đặt trên mặt đất, ngón tay thon dài trắng nõn cọ xát ở giữa hai chân, thỉnh thoảng còn xoa nắn lôиɠ ʍυ ướt nước của mình. Tuy ©ôи ŧɧịt̠ không thô to như ba nhưng kích cỡ cũng bình thường, màu sắc rất nhạt, hiển nhiên là không sử dụng nhiều lắm, nhưng màu sắc của l*и nhỏ phía dưới so với nó còn thâm hơn rất nhiều. Từ đó có thể thấy anh không có nói dối, cái màu sắc này đã gần như bắt kịp mẹ anh.
Ngón tay mảnh mai như ngọc mò mẫm mép l*и vốn đã thâm đen của anh trước mặt ba ruột, mu l*и phồng lên như một cái bánh bao nhỏ, nước da^ʍ không ngừng trào ra khỏi kẽ tay.
Đứa nhỏ này được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng trải qua đau khổ, sau khi cưới cũng được con dâu chiều chuộng, nay lại càng ngày càng lộng hành.
Triệu Văn Trạch cảm thấy dưới ánh mắt của ba ruột, thân thể anh càng ngày càng không tự chủ được, bàn tay trượt đến l*и nhỏ của mình, ấn vào cái hộŧ ɭε tự thủ da^ʍ giống như đàn bà, lắc lư cái mông tròn trước mặt ba ruột, ở trong phòng khách của nhà mình, ở sau lưng mẹ ruột và vợ, là hai người phụ nữ yêu thương anh đến quên mình, dụ dỗ một người đàn ông, chính là ba ruột của anh.
"Ba ơi... Ưm cứu con... Con ngứa l*и quá... Ưm a... Con trai rất muốn ©ôи ŧɧịt̠ bự của ba... Rất muốn ba đυ. con... Giống như đυ. mẹ vậy..." Nghĩ đến người mẹ hiền lành, người vợ đức hạnh, cảm giác tội lỗi gần như bao phủ lấy anh nhưng lại khiến anh càng thêm dâʍ ɭσạи, thô bạo xoa bóp cái l*и của mình, giọng điệu càng thêm dâʍ đãиɠ: "Con biết... Mẹ không được khỏe, chắc chắn không thể thỏa mãn được ba... Không phải ©ôи ŧɧịt̠ bự muốn đυ. l*и sao? Con cho ba đυ. l*и con, con thay mẹ thỏa mãn ba, coi như con trai trả ơn công nuôi dưỡng, được không..."
Triệu Văn Trạch nói không sai, càng lớn tuổi, sức khỏe của mẹ anh ngày càng kém, hai vợ chồng đã lâu rồi không có quan hệ, hơn nữa hai người cũng khá bảo thủ, cho dù là khi còn trẻ, làm chuyện này cũng phải làm theo từng bước một.
Mặc dù tính cách bảo thủ của ông nhắc nhở ông không được sa đọa, nhưng có một tiếng nói trong trái tim ông không ngừng thôi thúc ông: Hãy nhìn kỹ con trai ruột của mình đi, nó sinh ra vốn đã dâʍ đãиɠ thèm đυ., ngay cả khi mình không ȶᏂασ nó thì sớm muộn gì cũng có người khác ȶᏂασ. Hơn nữa mình là ba ruột của nó, vậy tại sao người khác có thể đυ. cái l*и da^ʍ của nó mà mình lại không thể?
Cuối cùng ông ta chỉ biết lặng người xin lỗi vợ ở trong lòng: Vợ ơi, anh xin lỗi, con trai chúng ta đã bị ba vợ nó đυ. nát, đứa con mà chúng ta vất vả nuôi lớn sao có thể để cho tên nhà quê kia hưởng hết.
Ngón tay của con trai đã cắm vào trong l*и nhỏ, bàn tay trắng nõn che lại gần hết bụi cỏ rậm rạp cùng dươиɠ ѵậŧ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng cái mép l*и nở to rồi lại thu vào theo động tác chơi đùa của ngón tay. Phía dưới miệng l*и là một khe mông sâu thẳm, bên trong dính đầy dâʍ ɖị©ɧ dính nhớp, mơ hồ có thể nhìn thấy c̠úc̠ Ꮒσα màu nâu nhạt ở chỗ thật sâu đang không ngừng mấp máy cái miệng.
⬅ Trước Tiếp ➡