Cho dù cô có đần độn đến mấy cũng biết, vừa rồi nhất định đã xảy ra chuyện gì đó mà cô không biết, cô thầm nuốt nước miếng.
Kiều Dĩ An cũng không quan tâm đến quần áo trên người còn đang lộn xộn, trực tiếp nhảy từ trên giường xuống! Nhanh chân chạy vào toilet.
Vừa rồi nhất định là mắt phải của cô đã xảy ra thay đổi nào đó!
Cảm nhận được sự sảng khoái mát rượi phát ra từ mắt phải, Kiều Dĩ An càng thêm chắc chắn về suy nghĩ của mình.
Toilet trong ký túc xá không lớn, chỉ tầm khoảng ba bốn mét vuông, nhưng trong phòng lại có một chiếc bồn rửa mặt không nhỏ, trên bồn rửa mặt đang treo một chiếc gương.
Kiều Dĩ An nhìn vào gương, nín thở ngưng thần, cẩn thận quan sát hai mắt mình, muốn nhìn xem có hiện tượng gì không, nhưng cô lại đột nhiên bị dị tượng trên đỉnh đầu mình làm cho sợ ngây người!
Chỉ thấy một dòng khí màu trắng ước chừng bằng cổ tay chui ra từ trên đỉnh đầu! Nó hệt như một luồng khói trắng lượn lờ trên đầu cô!
Mà ngoài dòng khí màu trắng đó, một dòng khí màu đen nhỏ mảnh hệt như tơ nhện, chi chít quấn quanh đoàn khí màu trắng.
Dòng khí màu đen ghì chặt dòng khí màu trắng tựa như muốn cắn nuốt nó...
Cảnh này quả thật không khác gì phim điện ảnh Hollywood!
Trái tim Kiều Dĩ An đập rộn lên, cô giơ tay sờ đỉnh đầu, nhưng bàn tay trực tiếp xuyên qua dòng khí kia, rõ ràng cô có thể cảm nhận được sinh khí bừng bừng trong dòng khí trắng kia cùng tử khí nồng đậm trong dòng khí đen còn lại - -
Kiều Dĩ An cảm thấy bản thân trong lúc mơ hồ như đã hiểu ra điều gì đó...
Vì để xác minh lại suy nghĩ của mình, Kiều Dĩ An chân lướt như bay, sải bước ra khỏi toilet, trực tiếp lao tới chỗ cửa sổ.
Phòng ký túc xá của bọn họ ở tầng bốn, cô cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt chăm chú nhìn đám nữ sinh đang đi bên dưới, từng dòng sinh khí màu trắng đang bay lượn trên đầu của rất nhiều người.
Nhìn dòng sinh khí màu trắng tràn ngập sức sống này, Kiều Dĩ An ngay lập tức xác nhận được suy đoán ban đầu, cô cẩn thận quan sát những dòng sinh khí màu trắng này, muốn nhìn thử xem có thấy được tử khí màu đen quấn quanh trên đó không - - tìm một lúc lâu, cuối cùng cô cũng tìm được dòng tử khí màu đen trên đỉnh đầu của một người!
Trong dòng khí lượn lờ trên đỉnh đầu người nọ, tử khí màu đen gần như chiếm đến 90%, chỉ có một chút sinh khí màu trắng như sương mỏng, mỏng đến nỗi như thể chỉ một giây sau nó liền bị dòng tử khí màu đen cắn nuốt!
Kiều Dĩ An nhìn kỹ nơi dòng tử khí màu đen toát ra... . . .
Quả nhiên, hệt như cô đoán.
Đứng ở kia, là một bà cụ ước chừng tám chín mươi tuổi, đầu đầy tóc bạc, dáng người gầy nhỏ yếu ớt, tay còn đang chống gậy.
Cô nghiêm túc đánh giá đối phương, Kiều Dĩ An lập tức nhận ra, đối phương chính là giáo sư khoa vật lý đã về hưu, năm nay vừa tròn 89 tuổi!
Một dòng tử khí toát ra từ trên người đối phương, Kiều Dĩ An hơi híp mắt, khó trách dòng sinh khí màu trắng trong cơ thể đối phương lại ít đến thảm thương. Chỉ sợ bà cụ đã gần đất xa trời, sống không được bao lâu nữa.
Mà những thanh thiếu niên mới nhập học này, trên người toát ra sức sống thanh xuân, tinh thần vô cùng phấn chấn, tràn ngập sức sống.
Nhìn dòng tử khí và sinh khí toát ra từ những người này.
Kiều Dĩ An gần như có thể khẳng định trăm phần trăm, đôi mắt hiện tại của cô giống hệt với thiên nhãn trong truyền thuyết Phật giáo, có thể nhìn thấu số mệnh sống chết của mọi người! Biết được tuổi thọ của bọn họ dài hay ngắn!
Mắt trái có thể thấy sinh khí! Mắt phải có thể nhìn thấy tử khí!
Đây chính là dị năng mà miếng ngọc bội long phượng kia đã mang lại cho cô!
………….
Cơ duyên trời ban
Chẳng qua - -
Tại đáy lòng Kiều Dĩ An vẫn có hơi tiếc nuối, nếu đôi mắt này chỉ có thể nhìn thấy sinh khí và tử khí thì chỉ sợ sẽ không có tác dụng lớn trong tay cô. Dù sao cô cũng không phải đệ tử Huyền Môn gì đó, căn bản không thể nào trở thành một thế hệ đại sư huyền học.
Nhưng có lẽ tác dụng của đôi mắt này không phải chỉ nhìn thấy sống chết của người ta đi?
Kiều Dĩ An nhíu mày ngẫm nghĩ, luồng sáng âm u xuất hiện trong đáy mắt cô...
Kiều Dĩ An ngưng thần suy nghĩ, cô nhớ tới buổi sáng hôm nay khi vừa mới phát hiện ra dị tượng cũng không phải bởi vì cô tự nhìn thấy sinh khí trong chiếc vòng phỉ thúy mà chiếc vòng phỉ thúy đó tự động phát ra ánh sáng màu xanh! Cùng với những luồng sáng đặc biệt khác!
Về mấy luồng sáng đặc biệt này, sáng nay Kiều Dĩ An cũng có cẩn thận quan sát một hồi, nhìn cả một đường, cô phát hiện được không phải trên tất cả các sản phẩm ngọc phỉ thúy đều phát ra ánh sáng, chỉ có những chất ngọc cao cấp có phát ra ánh sáng thì mới có dòng khí này. Mà những đồ trang sức có chất lượng chênh lệch lớn so với ngọc phỉ thúy, cho dù nó có tỏa sáng bốn phía thì sinh khí của nó cũng yếu đến mức gần như chỉ cần khẽ thổi liền tan thành mây khói!
Nghĩ vậy, trong lòng Kiều Dĩ An vừa động, "Trước đó mình ở trên xe bus liền thấy trước ngực vài người có tản ra ánh sáng màu xanh nhạt, những vệt sáng màu xanh này xuyên qua quần áo của đối phương chui ra ngoài mà mình lại không thấy được vật phẩm trang sức nào của họ... Điều này chứng minh, quần áo vải vóc căn bản không thể nào giấu được ánh sáng toát ra từ trên ngọc phỉ thúy..."
Chuyện này có phải chứng minh cô có thể đi giám định ngọc hay không?
Nếu những miếng ngọc này có phẩm chất kém, ánh sáng yếu sẽ không thể nào tỏa ra bên ngoài được. Trái lại những miếng ngọc phỉ thúy có chất lượng tốt, có phải ánh sáng của nó liền có thể xuyên qua lớp đá bao bọc bên ngoài hay không.
Nếu phẩm chất ngọc tốt một chút, nói không chừng cô còn có thể nhìn thấy dòng sinh khí toát ra từ trên đó!
Nếu quả thật là như vậy - -
Nhịp đập trái tim Kiều Dĩ An liền gia tốc, cho dù có là người đần độn đến đâu cũng biết đây chính là cơ duyên trời ban! Còn đáng kinh ngạc hơn trong tưởng tượng của cô!
Nếu thật sự giống như trong tưởng tượng của cô, có thể nhìn thấy được ánh sáng và dòng sinh khí toát ra từ chất ngọc phỉ thúy ẩn dưới lớp đá bọc ngoài, vậy thì cô căn bản không cần nghĩ đến chuyện đi điêu khắc ngọc làm gì. Hiện tại cô chỉ có một mình, một người ăn no, cả nhà không chết đói, chỉ cần có thể tìm đến một hai miếng ngọc phỉ thúy còn nguyên dạng có chất lượng cao, cô có thể lập tức xin thầy chuyển ra khỏi ký túc xá! Yên tâm dưỡng thai rồi !
Kiều Dĩ An nhìn chằm chằm đám người đi tới đi lui dưới tầng, nhìn hai dòng khí trắng đen bay lượn trên đỉnh đầu bọn họ, cùng với ngẫu nhiên xuất hiện những vệt sáng khác, cô căn bản không nỡ chớp mắt.
Đáy mắt Kiều Dĩ An phát sáng - -
Nhưng rất nhanh đã vui quá hóa buồn!