Còn chưa kịp vui vẻ được mấy phút, Kiều Dĩ An chỉ cảm thấy đôi mắt mình nóng rát đau đớn, giống như có người đột nhiên xát ớt vào mắt cô, vừa đau vừa xót! Đau đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, nước mắt thoáng chốc làm nhòe tầm mắt của cô, sau đó tí tách rơi xuống dưới.
Gần như ngay trong nháy mắt đó, tất cả những suy nghĩ trong đầu Kiều Dĩ An liền biến mất, lúc nhìn lại mọi người ở dưới tầng, nào còn dòng khí trắng đen hay vầng sáng đặc biệt nào? Giống như tất cả những gì xảy ra trước đó chỉ là một giấc mộng của cô!
Nhưng cảm giác đau đớn nóng rát trong mắt lại nói cho cô biết, những dị tượng vừa xảy ra không hề là ảo giác.
Trước đó cô thật sự từng mở ra thiên nhãn.
Đau đớn khiến cô bình tĩnh lại, Kiều Dĩ An nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, áp chế vui sướng sắp tràn ra dưới đáy lòng, lung tung lau nước mắt trên mặt, thật lâu sau, đợi đến khi nóng rát trong mắt gần như đã biến mất, cô mới vào toilet rửa mặt.
Nhưng lúc nhìn vào gương, Kiều Dĩ An lập tức nhíu mày...
…………
Chẳng lẽ bị bệnh rồi?
Nhưng vừa mới đi đến trước bồn rửa mặt, Kiều Dĩ An lập tức nhíu mày, cô nhìn mình trong gương chằm chằm.
Cô bỗng nhiên nhớ tới dòng sinh khí mình nhìn thấy trong gương lúc nãy hoàn toàn khác với dòng sinh khí không nhiễm chút tạp chất nào của đám sinh viên ở dưới tầng, trong dòng sinh khí lượn lờ trên đỉnh đầu cô, rõ ràng còn có một sợi tơ đen của tử khí quấn quanh sinh khí như mạng nhện!
Dòng tử khí màu đen kia, chi chít quấn chặt lấy dòng sinh khí màu trắng, nó chuyển động như có nhịp đập, muốn cắn nuốt sinh mạng của cô.
Vừa rồi vì quá mức hưng phấn nên thiếu chút nữa Kiều Dĩ An đã quên mất chuyện này, nhưng lúc này nhìn thấy mình trong gương cô liền chú ý đến nó.
Vừa nghĩ vậy, nhất thời trong lòng Kiều Dĩ An liền bồn chồn không thôi... đôi con ngươi theo bản năng mở lớn, trong đầu Kiều Dĩ An thì nghĩ chẳng lẽ mình lại mắc phải chứng bệnh nguy hiểm gì đó chăng? Nếu không tại sao dòng tử khí màu đen khổng lồ kia lại quấn chặt lấy cô?
Nhưng hiện tại cô không có tiền, cho dù có mắc phải bệnh nan y gì đó thì cũng không có cách chữa.
Kiều Dĩ An sờ bụng, mày nhăn lại càng sâu hơn,... Đứa bé trong bụng cô phải làm sao bây giờ?
Nhớ tới đời trước hai đứa trẻ này bị sinh non xong, sau đó cô liền không thể mang thai được nữa, đáy lòng Kiều Dĩ An liền ngũ vị tạp trần, "Chẳng lẽ, đời này, hai nhóc con vẫn vô duyên với cô sao.”
Hay là nói đời này cô vẫn không thể nào thoát khỏi vận mệnh của đời trước?
"Nhưng đời trước mãi đến khi chết, mình cũng không phát hiện ra bản thân bị mắc bệnh nan y gì... Duy nhất chỉ có một chuyện lạ đó là từ sau khi sảy thai, vết bớt đen trên mặt cô càng lúc càng lớn, ngay cả những nơi khác trên người cũng xuất hiện vết bớt đen..." Kiều Dĩ An vuốt ve má phải bị hai vết bớt đen che phủ, nước trong bồn rửa mặt như chiếc gương sáng phản chiếu ảnh ngược của cô - -
Đời trước lúc ra tù, cô vô cùng già nua, vết bỏng trắng đen che kín toàn thân dần biến thành vết sẹo, gương mặt cũng bị lửa lớn thiêu đến biến dạng, thậm chí hai tai như hòa vào với mặt, từng vết bớt đen loang lổ khắp người, hung dữ xấu xí. Trong tù mười năm, cho dù có lao động đều đều cũng không khiến cô khỏe mạnh hơn mà ngược lại như bị bị thứ gì đó vét cạn sức lực, dần trở nên hư nhược, yếu ớt.
Lúc ấy cô vẫn cho rằng thân thể cô suy yếu là do trận lửa lớn kia ban tặng.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ kết quả đời trước không chỉ do trận lửa lớn tạo thành - - mà còn có thể do chính thể chất của cô cộng thêm bị bỏng nghiêm trọng mới dẫn đến tình trạng kia.
Kiều Dĩ An càng nghĩ càng cảm thấy đúng vậy, mọi chuyện rất có khả năng là như thế, "Nếu không, vì sao đời trước cơ thể mình càng ngày càng kém? Lại còn thường xuyên bị sốt cao không rõ nguyên nhân?"
Đáng tiếc, lúc ấy cô chỉ một lòng muốn báo thù, ngay cả đến lúc này cũng chưa từng nghĩ tới sẽ đến bệnh viện kiểm tra, nếu không hiện tại có lẽ cô cũng không cần ở trong này miên man suy nghĩ, mà trực tiếp đến bệnh viện xem bệnh bốc thuốc rồi.
"Thôi, hiện tại có nghĩ nhiều cũng vô dụng! Cho dù thật sự bị bệnh nan y, mình cũng không có tiền điều trị, chỉ có thể đứng ở bên ngoài bệnh viện mà há hốc miệng thôi. Ngược lại còn tự dọa chính mình..." Kiều Dĩ An cau mày, lắc đầu, ép bản thân không nghĩ đến chuyện này nữa.
Huống chi dựa theo quỹ tích đời trước, bệnh này cũng không thể lập tức lấy mạng cô, ít nhất tương lai cô còn có hai mươi năm sống sót... So với hiện tại nghĩ vớ vẩn, tự dọa lấy mình, còn không bằng đi kiếm ít tiền mà tiêu!
Xưa nay Kiều Dĩ An không phải loại người thích than trời trách đất, tử khí màu đen quanh cơ thể đương nhiên dọa người, nhưng cô tin ông trời để cô trọng sinh chắc chắn cũng không phải muốn nhìn cô lại đi theo quỹ tích đời trước!
"Khi nào mình lại đi xem thử xem những luồng sáng này có thật sự xuyên qua lớp đá bao bọc bên ngoài miếng ngọc hay không!" Kiều Dĩ An nín thở ngưng thần hạ quyết tâm đi kiếm tiền trước.
Một đồng tiền cũng có thể làm khó anh hùng hảo hán, những gì trải qua đời trước đã nói cho Kiều Dĩ An biết, cô có thể thiếu những thứ khác nhưng không thể thiếu tiền!
…………..
Ngọc
Hai thế kỷ trước, một học giả khoáng sản nổi tiếng thế giới chia ngọc thành hai loại là ngọc mềm và ngọc cứng. Trong đó, ngọc cứng được chế tạo từ phỉ thúy, còn ngọc mềm đa số thường là ngọc Hòa Điền. Thậm chí có những loại ngọc đẹp phát sáng như pha lê, mã não, đá ngọc lam, mặc dù những loại này cũng có thể xem là ngọc nhưng thông thường con người sẽ không gọi nó như vậy mà tách chúng ra.
Công ty trang sức đá quý mà Kiều Dĩ An từng quản lý thường tập trung vào khai thác phỉ thúy và ngọc Hòa Điền.
Mặc dù cô quản lý cửa hàng trang sức đó không lâu, nhưng cô lại hiểu rất rõ vài đường nhập khẩu đặc thù. Trừ việc mỗi năm công ty sẽ đến khắp nơi trên thế giới mua một số vật liệu trang sức thì còn thường đến phố đồ cổ mua đá thô người ta đã tách ra. Nếu gặp được đá có chất lượng tốt thì cửa hàng sẽ mua đá chưa qua gia công rồi về tự tách ra.
Nhưng trường hợp trực tiếp mua loại đá này rất hiếm, họ không dám mạo hiểm, rất ít các cửa hàng trang sức và văn phòng cẩn thận như bọn họ. Mọi người đều thích xem người ta tách ngọc ra, sau đó mua một vài thứ thích hợp, tiến hành điêu khắc rồi bán lẻ ra thị trường. Như vậy vừa có thể kiếm được tiền, vừa không cần sợ tổn thất quá lớn. Tuy có lẽ kiếm ít tiền hơn nhưng cũng đều chắc chắn là thật, không cần lo sau này bị lỗ vốn.
Ăn xong bữa sáng, Kiều Dĩ An dọn dẹp đồ đạc, cô cầm thẻ ngân hàng, đeo balo sạch sẽ lên vai rồi đi đến phố đồ cổ. Phố đồ cổ ở thành phố Tinh Hải là một trong mười khu chợ đồ cổ lớn nổi tiếng nhất ở Trung Quốc, cũng là điểm tham quan nổi tiếng của thành phố Tinh Hải.
Không giống với phố đồ cổ trước, hầu hết các cửa hàng liên quan đến trang sức và vật liệu ngọc thô đều nằm ở đường sau của phố đồ cổ.
Mục tiêu của Kiều Dĩ An rất rõ ràng, trực tiếp đi đến phía sau phố đồ cổ. Đến phố đồ cổ, Kiều Dĩ An đối mặt với dòng người đông đúc và tiếng ồn ào mặc cả của khách hàng, tiếng hô hào của chủ tiệm, người đi đi lại lại tấp nập không ngớt, cả con phố vô cùng náo nhiệt.
Kiều Dĩ An không đến xem đá chưa gia công ở những sạp hàng trên lề đường, mí mắt cũng chẳng nhấc lên, cô rẽ qua bảy tám ngã rẽ cũng không biết đi vòng bao nhiêu khúc cua, lúc này cô đi vào một con hẻm phía sau phố đồ cổ. Sau khi đi được bảy tám phút, Kiều Dĩ An thả chậm bước chân, theo trí nhớ ở đời trước, Kiều Dĩ An đi thẳng vào một cửa hàng trong đó. Cửa tiệm này không nhỏ nhưng cửa ra vào không bắt mắt, thậm chí hai trong ba cánh cửa đã đóng, chỉ mở một cánh ở chính giữa cho người ta đi vào.
Nếu không phải đời trước Kiều Dĩ An cực kì quen thuộc với nơi này thì bình thường thấy như vậy có lẽ cô còn cho rằng cửa hàng này chuẩn bị đóng cửa. Thật ra đây chính là cách đón khách quen vào mồng năm mỗi tháng của cửa hàng.
Ông chủ của tiệm này tên là Tôn Hữu Đức, là người gốc thành phố Tinh Hải, tổ tiên đã bắt đầu kinh doanh ngọc. Tổ tiên nhà họ Tôn có một thói quen, mồng năm mỗi tháng mới bày ra hàng mới đón tiếp khách quen, chưa đến mồng năm thì cho dù đồ mới có chất đầy kho cũng không đem ra bán.
Cho nên lúc thấy trên lịch là ngày mồng năm âm lịch, phản ứng đầu tiên của Kiều Dĩ An là muốn đến tiệm của Tôn Hữu Đức!
Thay vì đi loanh quanh ở các sạp đá thô, lãng phí khả năng xuất chúng, tốt hơn là nên đến cửa hàng chuyên về đá thô như Tôn Hữu Đức. Mặc dù giá cả ở đây đắt hơn ở ngoài rất nhiều, nhưng dù sao thì xác suất có đồ tốt vẫn hơn nhiều sạp bày lề đường ngoài kia.
…………...