Trường đổ thạch*
(*):Đổ: Cược, cá cược. Thạch: Đá, Nguyên thạch. Đổ thạch là hoạt động tìm mua nguyên thạch phỉ thúy và cắt ra để lấy phỉ thúy bên trong, rộ lên mấy chục năm gần đây. Nguyên thạch phải cắt ra mới biết có phỉ thúy không và phỉ thúy giá trị bao nhiêu nên trong giới đổ thạch thường có câu ’một đao nghèo một đao phú’, nếu cắt ra được phỉ thúy tốt thì sẽ trở nên giàu có, ngược lại nếu cắt ra không có phỉ thúy thì mất sạch tiền. Tỉ lệ đổ trúng là một phần mười và đổ trướng là một phần vạn.
“Ông chủ Tôn! Hôm nay có đồ gì mới không? Nghe nói tháng trước anh mang một lô đồ tốt từ Myanmar về, tôi đã đợi từ tháng trước rồi! Đừng làm tôi thất vọng đấy!”
Kiều Dĩ An vừa bước vào cửa, đằng sau lập tức vang lên một tràng cười sảng khoái. Chỉ thấy một người đàn ông trung niên thân hình cao ráo, da ngăm đen, trên mặt còn có râu, dẫn theo một trợ lý nhỏ cao gầy với một cặp kính gọng vàng, tay cầm theo túi công văn bước vào, rồi đi ngang qua người Kiều Dĩ An.
“Chắc chắn sẽ không khiến anh thất vọng! Khó khăn lắm mới giành được số hàng này từ tay bọn người Côn thị! Hàng Lão Khanh trôi dạt trên sông Ô Long ở phía Tây, rất nhiều đồ đều không tệ. Ông chủ Mao muốn nhân cơ hội này chọn ra vài miếng nhỉ!” Tôn Hữu Đức lập tức bước đến chào hỏi với người đàn ông trung niên này.
Kiều Dĩ An nhướng mày, nhếch môi. Người đàn ông trung niên có râu này không phải là Mao Râu của Ngọc Thạch Trai đây sao?
Người này họ Mao, tên Thạch Dũng là Thuận Phong Nhĩ nổi tiếng ở thành phố Tinh Hải, ở đâu có đồ tốt thì ở đó sẽ có ông ta! Không ít người rất thích đi theo sau Mao Thạch Dũng.
Xem ra hôm nay cô đến đúng nơi rồi! Tâm trạng của Kiều Dĩ An lập tức tốt hơn, ngay cả buồn phiền tối hôm qua cũng biến mất.
…
Tôn Hữu Đức dẫn nhân viên ra cửa đón khách, ban đầu nhìn thấy Kiều Dĩ An, ông ta đánh giá một lúc cô gái trên má có hai vết bớt đen này, vết bớt giống như hai quả bóng bàn, bất chợt xuất hiện thật sự có thể dọa người khác giật mình. Trong đầu ông ta nhớ lại những người từng gặp, không nhớ ra trong nghề ngọc này có người này hay không.
Nếu ông ta đã không có ấn tượng gì với người này thì Tôn Hữu Đức chỉ có thể xem Kiều Dĩ An như một khách hàng bình thường. Dù sao người biết quy tắc mồng năm mỗi tháng cửa hàng sẽ có đồ mới đa số đều là khách hàng quen.
Nhưng thỉnh thoảng cũng có một vài khách hàng mới vô tình đến. Với khách mới, Tôn Hữu Đức sẽ không đuổi họ đi, đến được đây đều có duyên cả. Trong kinh doanh, họ coi trọng nhất là nhân duyên, tự nhiên sẽ không vô duyên vô cớ đuổi người ta đi. Chẳng qua nhìn quần áo trên người đối phương hơi sờn, không giống với bất kì người khách nào trong tiệm, Tôn Hữu Đức cũng không nhiệt tình đi đến đón tiếp, mà chào hỏi với khách quý khác bước vào tiệm. Kiều Dĩ An cũng không để ý chuyện này, ngược lại cô rất thoải mái đi theo sau Mao Râu bước vào trong.
Đời trước cô đã gặp rất nhiều loại người ở cửa hàng Chu thị, cũng thường gặp người như Tôn Hữu Đức. Hơn nữa, nếu Tôn Hữu Đức nhiệt tình hỏi han một sinh viên nghèo như cô, ném khách quý sang một bên thì ông ta mới thật sự không có mắt.
Cửa hàng của Tôn Hữu Đức chia làm hai khu, phía trước bán những trang sức phỉ thúy đã mài và nguyên liệu đá được tách, những đồ này đều được cất trong tủ đồ cổ chuyên dụng. Mà nửa phía Tôn Hữu Đức sửa sang lại thành một khu đá thô nguyên khối hình tròn.
Vô số phỉ thúy chưa tách được chia thành các loại khác nhau dựa vào kích thước và hình dáng rồi đặt ở những nơi khác nhau. phỉ thúy có hình dáng kém, rẻ được tùy ý bỏ vào góc bên phải, còn những phỉ thúy quý hiếm, giá cả đắt thì được đặt trên giá bên trái để người mua lựa chọn. Người có tiền đều đi từ trái sang, phỉ thúy quý tốt đều được đặt ở bên trái. Tôn Hữu Đức rất chú trọng cách bày trí vị trí của phỉ thúy trong tiệm.
Kiều Dĩ An vừa bước vào khu đồ đá thô, vô thức liền dựa theo đường đi của đời trước, lấy đèn pin cường quang và kính lúp cô vừa mua ở sạp ven đường ra, bắt đầu xem từ phỉ thúy phía bên trái.
……..
Đổ thạch
Đời trước những việc liên quan đến đổ thạch này, Kiều Dĩ An chỉ theo Chu Mạn Thanh đến Myanmar một lần. Mặc dù trước đây từng tìm hiểu nhưng không hiểu rõ lắm, cô chỉ biết một chút kỹ xảo cơ bản.
Một là cầm đèn pin có ánh sáng mạnh chiếu vào đá xem hiệu quả khúc xạ ánh sáng bên trong. Hai là xem lớp đá phong hóa bên ngoài của khối phỉ thúy thô này. Thường thì các tinh thể lớp bên ngoài rất lớn, kết cấu lỏng lẻo, độ cứng thấp, phỉ thúy thô như vậy sẽ được đưa vào hàng thứ phẩm, mà tinh thể có kết cấu chặt chẽ, mịn nhẵn, ít bị vỡ thì sẽ được phân vào hàng phỉ thúy thô cao cấp. Thậm chí sự phân hóa cấp bậc liên tục ở các lớp bên trong của phỉ thúy thô còn phải dựa vào độ nhẵn mịn, độ bóng, màu sắc thể hiện bên ngoài để tổng hợp phân tích.
Cho nên, một loại là thứ phẩm tệ lậu, một loại là đồ cao cấp, tính mạo hiểm của đá thô cực cao. Cho dù đó là bậc thầy chuyên về phỉ thúy giỏi nhất cũng không dám khẳng định mình không có ngày phán đoán sai, chỉ có thể nói xác suất lấy được đồ tốt cao hơn người khác mà thôi…
Dù sao thì đá thô không thể nói trước được điều gì, nếu không cũng sẽ không có nhiều người chỉ vì một lần mua nhầm mà sa cơ thất thế!
Kiều Dĩ An lấy đèn pin chiếu vào phỉ thúy thô bên phía tay phải của mình để xem cái nào tốt nhất, giả vờ tỉ mỉ quan sát độ thật của đá thô. Đôi mắt cô dán sát vào khối đá thô trước mặt, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, Kiều Dĩ An hơi căng thẳng. Chỉ cần khả năng của cô thật sự có thể nhìn ra viên phỉ thúy thô này là thật hay không thì sau này cô có thể ngẩng cao đầu, tự tin đối mặt với Chu thị và Bùi Nhã Viên.
Khối đá thô này rất lớn, hình sợi dài hơn sáu mươi centimet, cao hơn bốn mươi centimet, được đặt riêng biệt trên một kệ gỗ chắc chắn, nhìn hình dạng bên dưới của khối đá này thì là đồ tốt! Đủ bốn trăm hai mươi kilogram!
Kiều Dĩ An vừa nhìn đến khối đá thô này thì ngay tức khắc bị màu xanh lấp lánh của viên đá thô phát ra ngay góc bên dưới đó làm cho giật mình!
Quầng sáng xanh lục của khối phỉ thúy to bằng nắm tay này chiếu xuyên qua lớp vỏ màu trắng ra bên ngoài tầm ba, bốn mươi centimet! Cái màu trắng như dòng nước ấm chuyển động trong quầng sáng xanh lục giống như cực quang màu trắng lấp lánh trong đại dương xanh ngắt.
Nhìn dòng sinh khí mềm mại giống như mây kia, Kiều Dĩ An vô thức chuyển động cổ họng, cảm giác thèm muốn không thể hiểu được dâng lên… Không giống với dòng sinh khí lúc trước cô thấy ở người khác, dòng sinh khí trong viên phỉ thúy này càng linh hoạt hơn, căng tràn sức sống. Thậm chí Kiều Dĩ An không biết giờ nhìn thấy dòng sinh khí này, cô có bao nhiêu khát vọng! Giống như du khách lạc trong sa mạc khô cạn thấy được hồ nước cứu mạng!
Sự chú ý của Kiều Dĩ An đều tập trung vào dòng sinh khí màu trắng kia, dường như nó muốn nhào vào cô, trong mắt cô toàn bộ đều là hình dạng của dòng sinh khí màu trắng đó…
Đúng vào lúc này, dòng sinh khí màu trắng kia lại như một cô gái ngượng ngùng, chậm rãi hướng về phía Kiều Dĩ An, ngay lập tức chui vào mắt trái của cô! Chỉ trong khoảnh khắc một luồng hơi thở khoan khoái lưu chuyển trong mắt cô, cảm giác thoải mái truyền từ da đầu đến đầu ngón tay, loại cảm giác đó suýt nữa khiến cô rên thành tiếng!
Kiều Dĩ An nhắm mắt lại, cô hồi tưởng lại…
Ngay đúng lúc này, cả người cô bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau, đầu suýt đụng vào khối đá thô cứng trước mặt!
“Người này sao lại vô giáo dục thế? Cứ đứng ở đây cản đường người khác xem đá à? Khối đá thô đắt như vậy, cô mua nổi sao?” Cùng lúc, một giọng nữ chế giễu vang lên.
………….
Bạn thân của Bùi Nhã Viện
Giọng nữ sắc bén khinh bỉ vang lên bên tai Kiều Dĩ An. Sự khinh thường trong lời nói và động tác xô đẩy lập tức khiến Kiều Dĩ An tức giận. Kiều Dĩ An xụ mặt, nhíu mày cô không nói gì, nhưng đáy mắt hiện rõ sự tức giận của mình, cô quay đầu lại nhìn phía sau thì nhìn thấy khuôn mặt vô cùng quen thuộc.
Ninh Hiểu Nhụy! Bạn thân đời trước của Bùi Nhã Viện!
Cô nhớ Bùi Nhã Viện có ba người bạn thân chơi với nhau từ thời đi học, Ninh Hiểu Nhụy này là một trong ba người đó!
Trong bốn người họ thì gia thế của Ninh Hiểu Nhụy kém nhất, nhưng vẫn thuộc dạng con gái nhà có tiền. Nhà họ Ninh và nhà họ Chu cũng được xem là cùng nghề, mở mười mấy cửa hàng trang sức và đồ cổ.
Ninh Hiểu Nhụy rất xinh đẹp, nhà có nhiều tiền, biết ăn nói, rất hấp dẫn ánh nhìn của người khác. Hơn nữa còn chơi với ba người Bùi Nhã Viên, Tống Dị Trinh, bình thường ở trước mặt người khác đều nổi bật hơn người, có một loại cảm giác ưu việt như bản tính kiêu ngạo của loài công trắng.
Đời trước lúc cô vừa bước chân vào nhà họ Chu, Ninh Hiểu Nhụy đã làm bẽ mặt cô trước mặt cả gia đình Bùi Nhã Viện, xem cô như một người làm, sai cô bưng trà rót nước. Cô nhớ lúc đó mình cực kỳ xấu hổ, dưới ánh mắt khinh thường của một đám người Bùi Nhã Viện, Chu Mạn Thanh, cô chỉ ước mình có thể trực tiếp tìm một cái hố chui xuống. Sau đó Ninh Hiểu Nhụy cũng không cảm thấy hổ thẹn mà ngược lại còn cười nói xin lỗi đền tội. Chỉ là lời nói lúc đó của cô ta lại là châm chọc ngoại hình và cách ăn mặc của cô.
Chỉ tiếc lúc đó trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, không biết phải làm sao, cô cũng không nghe ra được ý chế giễu trong lời nói của cô ta, sau đó cô còn vô cùng biết ơn Bùi Nhã Viện đã đối xử dịu dàng với cô, dẫn cô đi mua quần áo.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó chính là đối phương đã bày sẵn ra cái bẫy này đợi cô nhảy vào rồi chê cười cô. Thù mới hận cũ, ánh mắt Kiều Dĩ An nhìn Ninh Hiểu Nhụy ngày càng trở nên lạnh lẽo.