⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Hiểu Nhụy liếc nhìn chiếc áo T-shirt đã sờn cũ của Kiều Dĩ An, trong mắt lóe lên một tia khinh thường, lúc cô ta thấy rõ nửa bên mặt có hai vết bớt đen xấu xí kia của Kiều Dĩ An thì bị dọa đến nỗi há hốc miệng, nhưng thấy cô còn dám trừng mắt mình, sự kiêu ngạo của cô ta càng rõ hơn.
Ninh Hiểu Nhụy cười nhạo nói: “Cô trừng cái gì mà trừng? Xấu xí vậy mà còn dám bước ra đường dọa người à! Ở đây không phải là nơi một người vừa xấu vừa nghèo như cô có thể đến đâu, thức thời thì mau chóng cút khỏi đây đi!”
Cách đó không xa, người đàn ông râu quai nón và vài người khác đang xem khối đá phỉ thúy thô vừa nghe lời này thì lập tức nhíu mày, miệng lưỡi của con gái bây giờ cũng quá lợi hại rồi, một khối đá lớn như vậy, nếu thật sự muốn bảy tám người vây lại xem cũng sẽ không vấn đề gì, huống chi một người thì có thể chiếm dụng bao nhiêu chỗ đứng chứ?
Đây rõ ràng là muốn soi mói!
Quả thật không ngờ giáo dục của nhà họ Ninh lại tệ như vậy! Trong giới trang sức ở thành phố Tinh Hải nhà họ Ninh tốt xấu gì cũng có chút danh tiếng, Ninh Hiểu Nhụy lại thường tham gia các bữa tiệc nên nhiều người ở đó đều biết cô ta.
“Miệng lưỡi của cô sao mà thối như vậy, không sợ bị nghiệp quật à.” Kiều Dĩ An liếc cô ta một cái, phớt lờ sự tức giận của cô ta, nói.
Ánh mắt khinh thường này suýt nữa khiến Ninh Hiểu Nhụy trực tiếp nhào đến cào vào mặt Kiều Dĩ An, “Cô gái sao lại nói như thế? Khó nghe quá! Có thể khoan dung cho ai thì tốt, người lớn nhà cô không dạy cô thế à?” Một ông lão cầm cây batoong, khoảng ngoài bảy tám mươi tuổi, mặc một trường bào dài rộng thùng thình kiểu dáng Trung Quốc xưa từ bên ngoài bước vào. Vừa bước vào cửa thì đã nghe tiếng cãi nhau của Kiều Dĩ An và Ninh Hiểu Nhụy, ông ta nhíu chặt mày lên tiếng.
……...
……...
Gương mặt tròn như vậy, chắc chắn ngày nào cũng lăn
“Ông là ai? Tôi biết ông sao? Tôi có nói khó nghe thì ông đừng nghe là được.” Giọng điệu của Kiều Dĩ An không tốt, người vừa đến liền chỉ trích cô. Loại cảm giác vô cớ bị đổ lỗi này xảy ra với ai, người đó cũng chẳng vui nổi, cũng không biết ông ta lấy đâu ra kiêu ngạo như vậy? Mặt thì lại to? Sao còn không đi sớm cho rồi?
Ông già trước mặt này tên là Cù Trung, đời trước Kiều Dĩ An đã từng gặp ông ta, ông ta là ông dượng của Ninh Hiểu Nhụy, cũng là người trong nghề trang sức châu báo này.
“Tôi là ai không quan trọng, huống gì người như cô, không xứng biết tôi!” Cù Trung vuốt vuốt râu, nhìn cô với vẻ mặt khinh thường, “Vạn vật trên thế giới này đều có linh hồn, ngọc là thứ quý giá nhất ở đây, người xấu xí, tâm địa dơ bẩn như cô cũng không sợ quấy nhiễu đến nó à? Xanh lục biến thành màu trắng luôn?”
“Đây là cái thứ logic quái gì vậy?”
Kiều Dĩ An trợn tròn hai mắt, theo như lời ông ta nói thì những người có mặt ở đây hôm nay nếu không dơ bẩn thì chả phải đang trách cô trông xấu xí sao?
Hai vết bớt đen bên mặt phải của cô, trông rất xấu, ngày thường đều bị người ta châm chọc sau lưng cũng thôi đi, nhưng bây giờ thật sự là lần đầu tiên cô nghe được cái loại logic bôi nhọ người khác lung tung như vậy. Xác suất thật giả khi tách đá thô ra như thế nào đều là do ngoại hình của cô ư? Đây hoàn toàn là điều vô lí! Thế chẳng phải những người giành được quán quân trong cuộc thi Hoa hậu Sắc đẹp Quốc tế hằng năm đều là bậc thầy về đá quý à?
Kiều Dĩ An cười nhạo một tiếng thầm nghĩ: “Quả nhiên không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa mà, không chỉ đầu óc Ninh Hiểu Nhụy có vấn đề mà đầu Cù Trung cũng thế. Logic của hai người quả thật không hiểu được!”
Kiều Dĩ An cảm thấy mình hoàn toàn không thể nào nói chuyện được với loại người này. Ninh Hiểu Nhụy thấy Kiều Dĩ An không nói gì, còn nghĩ cô đã chịu thua, trong lòng cô ta vô cùng đắc ý.
Cô ta híp mắt ôm cánh tay ông lão, chỉ vào mũi Kiều Dĩ An lên án hành vi của cô: “Ông Cù, lúc nãy con thích khối đá này, lớp vỏ bên ngoài cực kì đồng đều và tinh tế, bề mặt của lớp ở giữa cũng không tệ. Người này rõ ràng không có tiền mua mà còn chắn đường của con, không cho con xem thật đáng ghét! “
Nghe cô ta nũng nịu nói, nhìn Ninh Hiểu Nhụy dẫn ông già họ Cù này đến trước khối đá kia, Kiều Dĩ An chỉ có thể bĩu môi cho số vận đen đủi của mình. Chắc chắn hôm nay cô không xem hoàng đạo mà đã ra ngoài nên mới gặp phải loại chuyện phiền phức này… Kiều Dĩ An không nhịn được trợn trắng mắt, cũng không nhìn xem tầm mắt của những người xung quanh, cô xoay người đi đến chỗ khác chọn đá, quyết định không để ý hai người này nữa.
Lãng phí nhiều thời gian vậy rồi, cô vẫn phải đi chọn được đá. Nếu đồ tốt bị người khác giành mất thì chẳng phải cô sẽ tức chết sao? Cô cũng lười tính toán với những người đầu có vấn đề.
“Đồ xấu xí, cô còn dám đi lung tung ở đây à! Không xin lỗi mà muốn đi như thế, thật là người gì đâu! Quả nhiên là một kẻ nghèo hèn không có giáo dục.” Kiều Dĩ An muốn đi nhưng Ninh Hiểu Nhụy ở đằng sau lại không muốn bỏ qua cho cô, trong lời nói tràn ngập sự khinh miệt, “Một kẻ nghèo ngay cả quần áo cũng sờn như cô mà xứng đến nơi này làm bẩn mắt mọi người sao? Tự giác chút đi, còn không mau lăn khỏi đây!”
Kiều Dĩ An mới đi được vài bước thì sự tức giận ban đầu vì câu nói này của cô ta lại bùng phát lần nữa . Kiều Dĩ An cực kì tức giận cười mỉa, trong lòng vẫn còn mấy phần tức giận!
Huống gì trước đây cô đã từng ở tù rất lâu, trên người luôn bất giác tản ra vài phần tàn bạo. Nếu không phải sau khi ra tù, vì để báo thù, cô cải trang thành nhân viên bất động sản vào làm việc trong khu biệt thự Cẩm Sơn một thời gian dài thì sợ rằng sớm đã không thể kiềm chế tính tình này của cô.
“Ha ha, tôi lớn vậy rồi mà vẫn chưa học được làm sao để lăn đi đây, cô có thể lăn một cái tôi xem không!” Kiều Dĩ An híp mắt nói: Tôi thấy mặt của cô tròn như vậy chắc chắn ngày nào cũng lăn trên đất nhỉ.”
“Cô, đồ tiện nhân này!” Mặt Ninh Hiểu Nhụy lập tức trở nên đen thui, suýt nữa tức đến phát điên, cô ta tức đến đỏ mặt, hét lên.
Đồ thật
Khuôn mặt Ninh Hiểu Nhụy hơi tròn, nhưng nhìn chung cô ta vẫn rất xinh, lại biết cách trang điểm, bình thường mọi người đều gọi cô ta là “người đẹp”.
Nhưng bây giờ lại bị Kiều Dĩ An nói như vậy, sắc mặt Ninh Hiểu Nhụy lập tức trở nên xanh ngắt, khuôn mặt tức giận vô thức trở nên vặn vẹo. Cô ta vừa định nói lý với đối phương một phen thì lại bị Tôn Hữu Đức kịp thời ngăn lại.
“Bớt giận sẽ được lợi! Nếu đã gặp được nhau thì đều là người có duyên… Mọi người cũng đừng tranh hơn thua làm gì.” Tôn Hữu Đức đứng trước mặt ba người, cười hiền từ, “Cô Ninh, ông Cù và cô gái này đến với cửa hàng nhỏ đây là phúc đức của Tôn Hữu Đức tôi. Hôm nay xin ba vị giữ thể diện cho họ Tôn tôi đây trong cửa hàng. Trong hôm nay những người mua nguyên liệu ở đây đều được giảm mười phần trăm, mọi người thấy thế nào?”
Hàng của Tôn Hữu Đức đều được xem là hàng tốt nhất trong thành phố Tinh Hải, nguồn hàng lại tốt, hơn nữa ông ta làm người rất trượng nghĩa, tính tình phóng khoáng, có tài kinh doanh. Tóm lại, không ai trong nghề này muốn đắc tội với ông ta chỉ vì một chút chuyện nhỏ!
Ninh Hiểu Nhụy hơi khó chịu, còn muốn nói gì đó, nhưng Cù Trung vỗ vỗ cánh tay cô ta, ý bảo cô ta im miệng.
Cù Trung cầm cây gậy batoong, khách sáo cười với Tôn Hữu Đức: “Ông chủ Tôn nói gì đấy? Hôm nay là ngày hàng mới của ông chủ Tôn lên kệ, mọi người tất nhiên phải hòa hợp với nhau rồi, chuyện cãi nhau vặt vãnh của mấy đứa nhỏ ấy mà, đều là chuyện nhỏ, đừng để trong lòng.”
“Vậy thì được.” Tôn Hữu Đức chắp tay cười nói, ông ta quay đầu lại nhìn Kiều Dĩ An: “Cô gái à, nếu cô không có chuyện gì thì tùy ý xem thử chút đi, tôi đến chào hỏi với mấy người khách khác trước.”
“Cảm ơn ông chủ Tôn nhiều.” Kiều Dĩ An khôi phục lại vẻ bình tĩnh của mình, cô chỉ mỉm cười nói với Tôn Hữu Đức.
Đợi Tôn Hữu Đức rời đi, Kiều Dĩ An nhìn hai bóng dáng đối diện, rồi bước đến khu đá thô rẻ nhất ở phía bên phải. Mặc dù đá thô khu phía bên trái rất tốt, nhưng hiện giờ cô vẫn chưa đủ tiền để mua, chỉ có thể xem trước những khối đá rẻ hơn khác.
Lúc cô đi ngang cạnh Ninh Hiểu Nhụy, cô ta nhỏ giọng nói: “Kẻ xấu xí như cô cứ đợi đấy!” Âm lượng này vừa để Kiều Dĩ An nghe được.
Chẳng qua Kiều Dĩ An không để tâm lắm với lời đe dọa này, ngược lại chỉ nhíu mày, nhún nhún vai, nhếch miệng cười.
Bây giờ cô đầu trọc chẳng sợ bị nắm tóc, cũng chẳng có yếu điểm gì, muốn uy hiếp cô chẳng phải chuyện dễ dàng đâu.
Huống hồ, hôm nay cô cũng muốn để họ xem xem, rốt cuộc ai mới là người trông “xấu xí” đây, xấu đến mức ngay cả một khối đá cũng ghét bỏ!
Từ lúc phát hiện ra mình có thể thấy được ánh sáng phỉ thúy chiếu xuyên qua lớp vỏ bên ngoài, Kiều Dĩ An không còn lo lắng gì nữa.
“Vừa rồi mình thấy khối đá to kia, khối phỉ thúy nhỏ góc bên dưới của khối đá thô, kích thước quầng sáng và luồng sinh bên trong đó thì biết đó là khối đá cực phẩm!” Ánh mắt của Kiều Dĩ An lần nữa liếc nhìn khối đá cực phẩm kia, chỉ tiếc lúc này hình dáng của khối đá đó đều bị người khác che mất rồi, cô lắc lắc đầu, chỉ có thể lộ vẻ tiếc nuối, “Thật đáng tiếc một khối đá lớn như vậy, có bán ra cũng không mua nổi. Ba ngàn tệ quả thật quá ít, cũng chỉ có thể xem trước mấy khối đá rẻ bên này xem có thể lấy được gì không thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡