Những khối đá mà tiệm họ bán, chỉ cần khách hàng không chê, tiệm họ đều giúp khách tách ra miễn phí. Nếu mấy khối đá thô được tách ra tại tiệm mà là đồ thật thì tất nhiên có thể kích thích những vị khách khác trong cửa hàng, để mấy khối đá thô còn lại nhanh chóng được bán đi.
Nhưng có vài người rất chú trọng, sẽ không tách đá ngay ở cửa hàng họ, những người đó đều thích mua rồi mang về nhà tự đẽo gọt. Vài người còn khoa trương hơn, sẽ tìm ngày lành tháng tốt, dâng hương cúng, tắm rửa rồi mới tách đá.
Thế nhưng Kiều Dĩ An thì không tin mấy thứ đó, huống gì cô vẫn đợi kiếm được tiền từ mấy khối đá này!
“Cảm ơn ông chủ Tôn nhiều.” Kiều Dĩ An cười nói cảm ơn, đi theo sau một nhân viên cao gầy đến khu tách đá.
Kiều Dĩ An còn chưa đi đến trước máy tách đá thì đã thấy một đám đông già trẻ vây quanh một vòng lớn bên máy tách đá, đi theo nhân viên chen vào đám đông. Cô vẫn chưa nhìn rõ bên trong xảy ra chuyện gì thì đã nghe thấy vài tiếng than thở.
“Hỏng rồi, hỏng rồi! Đã là khối đá thứ ba rồi, vận may của anh Kim Hâm cũng kém thật đấy!” Một người đàn ông trung niên bụng phệ thấy khối đá đã được cắt ra trên bàn, đau lòng xoa xoa bụng mình, rõ ràng không phải là khối đá mình mua nhưng vẻ mặt của ông ta dường như có gì đó đang cắt đứt da thịt mình.
Hửm?...
Kiều Dĩ An hơi nhướng mày, nhìn động tác của người đàn ông trung niên, cười nhạo một tiếng.
Nếu không phải cô cẩn thận nhìn, cộng thêm thị lực hơn người bây giờ của mình thì vừa rồi cô thật sự không chắc có thể nhận ra đáy mắt đối phương lóe lên tia vui mừng khi người gặp họa.
Cái người được gọi là anh Kim Hâm kia cũng tầm bốn mươi tuổi như người đàn ông trung niên này, đầu ông ta hơi hói, lúc này ông ta hơi xụ mặt, không nói gì cả.
“Khối đá cuối cùng rồi, ông vẫn muốn tách nó ra sao?” Một người đàn ông vạm vỡ khoảng ba mươi, bốn mươi tuổi đang đứng trước máy tách đá, ông ta khoanh tay để lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, nhìn có vẻ như sức lực rất lớn, ông ta chỉ vào khối đá đặt trong một cái giỏ gần đó rồi hỏi.
Bên cạnh máy tách đá có một cái bàn đá, trên bàn có mấy khối đá chưa được tách, nhân viên trong cửa hàng lấy giỏ phân những khối đá này ra để không bị lẫn vào nhau.
Nhìn bề ngoài của khối đá màu đen cuối cùng trong giỏ cũng không tệ, da của nó rõ ràng, lớp vỏ nhẵn bóng màu xanh, xác suất đó là đồ thật khá lớn, hơn nữa khối đá này tầm hai mươi kilogram, Kiều Dĩ An đoán khối đá này cũng không rẻ.
Chẳng qua cô thầm thở dài, cô vừa cẩn thận nhìn khối đá này, quầng sáng màu xanh ngọc căng tràn sức sống, cao tầm hai mươi centimet, nhìn có vẻ rất khả quan, chỉ kém khối đá trong tay cô một chút thôi. Nhưng lại hoàn toàn không giống với khối đá trong tay cô, trong quầng sáng màu lục của khối đá này có tử khí màu đen như trời sao ban đêm, phân bố lác đác trong cả mảng ánh sáng màu lục kia, cực kì chói mắt!
Thứ này rõ ràng không phải là đồ tốt.
……...
Hỏng thật rồi
Trong quầng sáng màu lục của khối đá này có tử khí màu đen như trời sao ban đêm, phân bố lác đác trong cả mảng ánh sáng màu lục kia, cực kì chói mắt!
Tử khí màu đen dày đặc này làm khối đá trở thành một cảnh tượng tịch mịch.
Kiều Dĩ An có thể cảm nhận được rõ ràng khối đá trước mặt này không hề có chút sức sống nào, thậm chí tử khí màu đen kia còn có thể làm cô cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, như hơi thở lạnh lẽo tản ra khi cô ở trong tù, khiến người ta nổi hết cả da gà.
“Tách đi! Cậu cũng giúp tôi tách khối đá này ra đi!” Người đàn ông gọi là Kim Hâm này lấy từ trong túi quần ra một điếu thuốc, rít một hơi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khối đá cuối cùng đó, nghiến răng nói.
“Vậy được, cậu nói tách như thế nào?” Lão Chu ôm khối đá đến chỗ máy tách, cẩn thận nhìn hướng đi của độ sần sùi trên khối đá, đưa bút trên bàn cho đối phương để ông ta vẽ đường cắt.
“Chà sát da của nó, chà từ bên này.” Kim Hâm nhíu mày, chỉ vào nơi phần nhẵn bóng nhất, gương mặt lộ ra vẻ lo lắng.
Chỗ độ nhẵn bóng nhất cũng là chỗ trạng thái tốt nhất của khối đá, lão Chu không nói nhiều cầm công cụ lên bắt đầu chà khối đá, vỏ ngoài mỏng của khối đá nào có thể che được động tác của lão Chu. Chà hai ba lượt, khối đá nặng hơn hai mươi kilogram đã xuất hiện một vết nứt lớn bằng trứng ngỗng, chỉ thấy nham thạch màu đen vây quanh lấy, một mảnh phỉ tích màu lục lộ ra trước mắt mọi người!
“Đồ thật rồi!” Vừa cắt ra, mọi người xung quanh lập tức ngạc nhiên! Không ít người nhất thời chen lấn lại muốn xem. Kiều Dĩ An đứng ở phía trước, suýt nữa bị chen đến ngã, cũng may vẫn còn đứng vững.
Lão Chu vừa thấy tình huống này, lập tức lấy nước sạch trong thùng gỗ bên cạnh, rửa sạch vết cắt.
Vết cắt không lớn, khối đá lại không nhỏ, nhìn thế này cũng không nhìn ra là đồ thật hay không, lão Chu lấy đèn pin trong ngăn kéo ra rồi cẩn thận xem xét chỗ vết cắt.
“Là Băng Chủng, cái này cũng không tệ, màu sắc như màu lục sáng, rất đẹp, thế nhưng vẫn chưa cắt xong, không nhìn rõ được, có thể là đồ thật.” Lão Chu xem xong ngẩng đầu lên nói với Kim Hâm.
Mọi người đứng bên cạnh nghe như vậy lập tức nói: “May rồi, may rồi!”
Gương mặt mập mạp của Kim Hâm thở phào nhẹ nhõm, ông ta tốn 128 vạn tệ để mua khối đá này, quả thật không rẻ, cũng may bây giờ xác nhận là đồ thật khiến ông ta thở phào một hơi.
Hiện giờ nếu muốn mua một viên phỉ thúy Băng Chủng màu xanh cần ít nhất 300 đến 800 vạn, khối đá trong tay Kim Hâm nặng hơn hai mươi kilogram, nếu có thể tách ra, đây thất ự chính là may mắn lớn! Hoàn toàn có thể bù lại mấy viên tách ra hỏng lúc trước của ông ta.
Mọi người đều ngạc nhiên đến vui mừng, duy chỉ có Kiều Dĩ An đứng phía trước là nhíu mày chặt hơn…
Hiện giờ, đôi mắt này của cô liên tiếp nhận hai luồng sinh khí, thị lực vượt xa mọi người, hơn nữa đáy mắt cô có sự trợ giúp của dị năng, cô nhìn theo ánh sáng của đèn pin thì thấy hai khối nấm đen ẩn mình trong viên phỉ thúy!
Trong nghề này có một câu “xanh chất lượng tốt, đen chất lượng kém”, nghĩa là những nơi có đốm đen thì sẽ có phỉ thúy xanh lục, nhưng trong viên phỉ thúy chỉ cần có đốm đen thì chính là vết tì cực kì nghiêm trọng, sẽ làm giảm giá thành của phỉ thúy xuống. Nếu trong viên phỉ thúy có quá nhiều đốm đen, vậy thì không hay rồi, giá thành lại càng thấp hơn.
Khối đá thô này của Kim Hâm mặc dù là Băng Chủng không tệ nhưng tử khí màu đen dày đặc bao quanh trong ánh sáng xanh lục kia lại nói cho Kiều Dĩ An biết, chỉ sợ là không phân biệt rõ được đốm đen trong khối đá phỉ thúy thô và phỉ thúy bên trong nữa rồi…
Thế nên cô mới nói khối đá này có lẽ là điềm xấu –
Chỉ sợ vẫn là hỏng thật rồi.
Đốm đen
Tất nhiên người khác sẽ không nhìn thấy đốm đen trong phỉ thúy, vậy nên ngay tức khắc trong đám người diễn ra cảnh tượng ra giá giành hàng với nhau.
“Anh mua 1,28 triệu tệ, giờ tôi mua lại với giá 3,8 triệu tệ! Không biết người anh em này có chịu bán không?” Một người đàn ông trung niên cao gầy trong đám người cười nhìn Kim Hâm.
“Ông chủ Triệu, 3,8 triệu vạn, anh cũng keo kiệt quá đấy! Tôi trả giá 4,8 triệu tệ!” Một người đàn ông khác mặc áo sơ mi sọc xám cũng không nhường cười nói.
“Tôi trả 5 triệu tệ, khối đá này mới cắt có một chút à, rủi ro khá lớn, không thì người anh em này bán lại cho tôi đi, thế nào?” Lại một người đàn ông bụng phệ, đeo một chiếc dây chuyền to bằng ngón tay nói.