Vừa rồi ánh sáng đèn pin chiếu vào khối đá rõ ràng không thấy được đáy của nó, một chiếc vòng tay cũng có thể bán được với giá này, nguyên thạch lớn như vậy chỉ cần làm ra được hai cái vòng tay thì kiếm được không ít đâu! Mặc dù mới cắt được một chút, rủi ro lớn, nhưng khối đá lớn như vậy thì cũng có nhiều người muốn cược lần này, vậy nên họ tranh nhau rất kịch liệt.
Nhưng Lão Chu thì thấy nhiều cảnh tượng như vậy rồi nên cực kì bình tĩnh, ông ta nói Kim Hâm: “Còn muốn cắt thêm nữa không? Không muốn thì đến người tiếp theo.”
Kiều Dĩ An nhìn Kim Hâm một cái, chỉ thấy đối phương run rẩy châm một điếu thuốc khác, rít một hơi, một lúc sau dường như hạ quyết tâm nói: “Cắt đii! Người anh em giúp tôi giải toàn bộ ra đi!”
Một đao nghèo một đao phú.
Người này chỉ sợ là bị mất tiền cho mấy nguyên thạch trước rồi nên giờ muốn kiếm một ít từ nguyên thạch này. Kiều Dĩ An thầm lắc đầu… Chỉ tiếc nếu tiếp tục cắt ra thì không cách nào kiếm được tiền từ tảng đá này.
Đúng như dự đoán! Sự việc diễn ra như đúc những gì Kiều Dĩ An nghĩ.
Chỉ thấy Lão Chu dùng máy đánh bóng nhanh chóng mài lớp vỏ bên ngoài, đốm đen bắt mắt dần dần lộ ra từng chút một. Mọi người vốn vây lại xem lúc này ai nấy cũng đều mở to mắt, nhìn chằm chằm vào nguyên thạch trước mặt, cả khối đá đều được mài, kích thước của phỉ thúy bên trong không nhỏ như đốm đen thì dày đặc khiến mọi người ngạc nhiên không thôi. Những người lúc trước còn ra giá cao cũng im lặng, không nói được gì.
Lúc này xung quanh là một mảnh yên lặng, chẳng ai ngờ được nguyên thạch sẽ thế này.
Một lúc sau, cũng không biết có ai trong đám người khẽ run rẩy nói ra một câu trong lòng mọi người, “Đây là… cắt sụp rồi nhỉ…”
Sắc mặt Kim Hâm cứng đờ, trố mắt nhìn, ông ta nhìn nguyên thạch, mắt không chớp lấy một cái, đến khi điếu thuốc trên tay cháy đến đầu ngón tay làm ông ta kêu lên một tiếng thì ông ta mới hoàn hồn lại.
Kiều Dĩ An nhìn vẻ mặt cứng nhắc đầy mồ hôi của ông ta, khẽ thở dài.
Đây chính là cái gọi là cược mười ván thua hết chín.
Nhìn những cửa hàng chuyên kinh doanh trang sức thì biết, người ta thường trực tiếp mua đá nguyên khối đã cắt sẵn, còn đây chỉ là khối đá chưa được cắt, cũng không phải ai cũng dám liều.
Ai không có mắt nhìn về mấy khối đá này thì có lẽ đều sẽ mất trắng.
Thật ra, nếu không phải cô có đôi mắt này, thì với kĩ năng của cô, cô cũng chẳng dám đến cửa hàng mạo hiểm cược vào mấy khối đá này.
Nguyên thạch cuối cùng này cắt vào giữa phân khối đá thành hai phần, muốn nhìn bên trong xem đây có thể lấy ra một viên phỉ thúy không có đốm đen hay không. Chỉ tiếc là một đường cắt này của Lão Chu vẫn không thể cứu vãn được kết cục, Kim Hâm nắm chặt tay thành quyền, ngực phập phồng, gấp đến độ mắt đỏ cả lên.
Những người khác cũng không nói gì, không còn ai hô to gọi nhỏ trả giá nữa, mấy người lúc trước ra giá thậm chí còn cảm thấy may mắn, vẫn may mình không mua nguyên thạchá đầy đốm đen kia.
“Một trăm tám mươi nghìn tệ, cậu muốn bán thì để lại cho tôi đi… Tôi lấy về khắc vài côn trùng nhỏ lên đó.” Cuối cùng, một ông lão gầy trong đám người chống gậy batoong, run run nói.
Kim Hâm thở dài, thấy đám người lặng ngắt như tờ cũng chỉ đành gật gật đầu, bán nguyên thạch đó: “Người muốn thì cứ lấy đi đi.”
Giải thạch
Chỉ trong một lúc mà một khối đá giá 1,28 triệu tệ nâng lên thành 5 triệu tệ, cuối cùng chỉ còn lại 180 ngàn tệ.
Hơn nữa trước đó đối phương còn có mấy khối bị hỏng nữa, chỉ sợ người này tiêu hết không dưới hai triệu tệ.
Nhìn bóng lưng ủ rũ rời đi của đối phương, trong lòng Kiều Dĩ An cảm thán, người bình thường sẽ không chịu được loại cảm giác thấp thỏm, tim đập mạnh này.
“Ông chủ Mao không cắt hai tảng đá này xem chơi sao?”
Không biết từ lúc nào ông Mao râu quai nón vốn dĩ còn đang xem xét mấy khối đá bên kia, cũng đã đến khu giải thạch này rồi.
“Sao lại không chứ, đợi một lát thì cắt hai khối này thử.” Mao Thạch Dũng cười haha nói, ông ta vươn tay chỉ vào nguyên thạch màu đỏ trong giỏ, “Đây không phải là nguyên thạch hôm nay tôi mua đây sao? Xem thử vận may thế nào, nếu vận may tốt thì mua thêm hai khối nữa.”
Người này cũng xem như có tiếng trong nghề này, không ít người đến chào hỏi, nói chuyện với ông ta. Kiều Dĩ An liếc đến viên đá trong giỏ của Mao Thạch Dũng, ánh mắt của cô bỗng trở nên khác lạ.
Chỉ thấy hai luồng ánh sáng xanh lục nhạt từ trên khối đá dần dần tràn ra ngoài, quầng sáng đó không lớn, một khối trong đó cũng có hình dạng năm sáu centimet, không khác khối đá đầu tiên cô chọn là bao. Mà một khối khác thì tốt hơn một chút, khoảng tầm sáu bảy cntimet, những quầng sáng này vẫn chưa sinh ra được chút sức sống nào trong khối đá.
Chẳng trách ông ta được người ta gọi là chuyên gia, xác suất ra lục cao hơn nhiều mấy người trước đó. Mặc dù Thủy Chủng có thể không tốt, nhưng chỉ cần mua hai khối này với giá hợp lý cũng được xem như là có lời rồi.
Đánh cược với mấy khối đá này tất nhiên là có người thích cũng có người phải khóc ròng.
Rất nhanh đã đến lượt Kiều Dĩ An, Lão Chu nhìn cô rồi đè thấp giọng hỏi: “Cô gái muốn cắt khối kia trước à?”
“Cắt khối này trước đi…” Kiều Dĩ An chỉ vào khối đá nhỏ hơn mà mình tùy tiện chọn.
“Được.” Lão Chu lấy nguyên thạch từ trong giỏ ra, đưa bút cho Kiều Dĩ An, “Cháu vẽ đường cắt đi.”
Để tránh xảy ra tranh chấp về việc giải thạch, thường thì cửa hàng sẽ để người mua tự mình vẽ đường cắt trên nguyên thạch, tránh việc cắt nhầm rồi xảy ra chuyện khiến cửa hàng phải đền tiền. Tất nhiên, trong đây cũng sẽ có rất nhiều khách lạ không hiểu vẽ đường cắt như thế nào nên để người bán trực tiếp cắt ra luôn. Lúc này, trước khi cắt, người bán sẽ nói với đối phương, nếu cắt hư cửa hàng không chịu trách nhiệm.
“Cắt từ bên này.” Kiều Dĩ An tùy ý vẽ một đường rồi để đối phương giúp mình cắt.
Tiếng cắt kim loại của máy cắt vang lên, chỉ thấy đường cắt kia lộ ra một chút đá bạch miên, nhìn có chút lóa mắt. Lúc này xung quanh vang lên tiếng thở dài, Kiều Dĩ An cũng không để ý, cô chỉ giả vờ nhíu chặt mày, một lúc sau mới nói Lão Chu cắt tiếp nửa còn lại.
Cắt xong nửa còn lại vẫn là bạch miên, không có chút màu xanh nào.
“Còn muốncắt nữa không?” Lão Chu đặt hai tảng đá đã cắt thành hai nửa lên bàn rồi hỏi, nhìn Kiều Dĩ An.
“Cắt một khối lớn như vậy, chú cắt giúp cháu, cháu xem là được.” Dường như cực kì nản lòng, Kiều Dĩ An nhíu chặt mày, bày ra vẻ mặt đau khổ, tay chỉ vào khối đá không phát sáng kia.
Khối đá này rất lớn, Lão Chu mất vài phút mới cắt được, tách ra thì vẫn cực kì thê thảm, tảng đá màu xám trắng làm người khác không thấy một chút hi vọng nào.
Kiều Dĩ An không hề cảm thấy bất ngờ về việc này, chẳng qua cô vẫn giả vờ lo lắng đến u sầu, gương mặt ám đạm, dáng vẻ của cô quả thật đáng thương không thể tả.
“Cô gái, cháu còn muốn cắt không?” Thấy dáng vẻ than ngắn thở dài của Kiều Dĩ An, Lão Chu lại ngẩng đầu lên hỏi lần nữa.
“Cắt chứ, cắt khối này đi, chú giúp cháu mái khối nhỏ này.” Kiều Dĩ An gật đầu, vẻ mặt ủ rũ, trên mặt toàn là vẻ đau khổ, nhưng chỉ vẫn vững vàng chỉ nguyên thạch phát ra quầng sáng màu trắng cao năm centimet.
Trong lòng cô vô cùng vui vẻ!