⬅ Trước Tiếp ➡
“Ông chủ Lưu, tôi sao sẽ nói những lời vớ vẩn như vậy chứ?” Da mặt La Mập cũng thật dày, hoàn toàn không để ý, ý cười hiện lên khuôn mặt mập mạp của ông ta, “Khối đá lúc trước kí cũng không phải cũng mở ra một lỗ trống đó sao? Nhiều người đều nhìn thấy, nhưng vẫn có đốm đen bên trong đấy sao? Thế nhưng nếu mọi người đã nhìn thấy thì lần này tôi cũng trả thêm chút ít 9,58 triệu tệ.”
Cho dù ông chủ Triệu hay ông chủ Lưu đều không cách nào phản bác lại được La Mập này, cũng đã nói người ta đó là cắt một lỗ, nhưng khối đá trước mặt này, đó gọi là lỗ trống sao? Đây đều đã tách nửa khối luôn rồi! Sao có thể sẽ xuất hiện tình trạng đốm đen trong phỉ thúy được? Huống gì đốm đen ăn sâu vào màu xanh, đã nói đốm đen là đi kèm với màu lục, khối đá này chủ yếu là màu tím! Sao có thể xuất hiện tình trạng như trước chứ?
Cho dù cách nghĩ của mấy người như thế nào, điều này hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến tâm trạng giành hàng của người xung quanh.
“Mọi người đừng vội, khối đá này vẫn chưa tách xong, đợi khi hoàn toàn tách ra rồi lại hô giá. Cũng tránh tình trạng mất tiền của mọi người.” Nghe mọi người xung quanh tranh giành kịch liệt, Kiều Dĩ An không hoảng cười nói, tầm mắt lại nhìn chằm chằm vào La Mập.
Khiến La Mập đỏ mặt, những người này vẫn không đợi người bán nói đã gấp gáp bắt đầu hô giá, cũng là vì nghĩ dù sao nhìn khối đá này rất có thể sẽ không phải mất tiền, nên họ mới muốn mua lại khối đá trước khi nó được tách ra hoàn toàn, có thể rẻ hơn nhiều.
Dù sao nhìn cách ăn mặc của cô gái này cũng không giống một đứa trẻ có tiền.
Con cái nhà bình thường, thấy nhiều tiền như vậy chắc chắn sẽ đồng ý với họ ngay tại hiện trường, nhưng chẳng ai ngờ được cô gái này dường như nhìn thấu được tâm tư của họ nên trực tiếp nói Lão Chu tách khối đá ra xong rồi lại ra giá.
Đám người hai mặt nhìn nhau, đừng nhìn mấy người họ hô hét hung hãn, ước gì có thể giẫm đạp lên nhau mà ra giá, nhưng dự tính trong lòng họ thì giống nhau, nếu không họ cũng không thể không hẹn mà cùng hô hét ra giá.
Lúc này, nghe Kiều Dĩ An nói vậy, mấy người vốn đang nói chuyện cũng không hét giá nữa. Chỉ đợi Lão Chu tách hết cả khối đá rồi lại tính tiếp.
Lão Chu làm việc rất bình tĩnh, không thích nói những lời vô nghĩa, dù sao chủ của khối đá đã quyết định tách toàn bộ, ông ta tất nhiên sẽ không ngăn cản, Lão Chu vô cùng tận trách với mỗi khối đá trong cửa hàng.
Tiếng máy mài đá xoẹt xoẹt vang lên, mấy người La Mập, ông chủ Triệu đều mở to mắt nhìn khối đá càng tách càng nhìn rõ, nhìn ánh sáng rực rỡ long lanh bên dưới máy mài đá, trong lòng mấy người đó cũng không biết nên vui hay nên tiếc nuối nữa.
Giống như những gì họ nghĩ, thậm chí bên ngoài của nó còn tốt hơn họ nghĩ. Tử La Lan chính gốc cộng thêm sắc màu xanh lục của phỉ thúy, thế nước vô cùng tốt, vừa nhìn liền khiến người khác cảm thấy có điềm báo may mắn, sinh vật đều phùng xuân, khối đá này cũng vậy, đặt vào buổi đấu thầu nào đó cũng sẽ được giá cao.
Vừa rồi họ cũng dạo một vòng quanh cửa hàng nhưng sao lại chẳng hề thấy khối đá nào tốt như vậy chứ?!
Đấu giá
Giữa những người này thì người hối hận nhất còn có Tôn Hữu Đức, lúc này đôi mắt ông ta sắp trừng hết cỡ!
Vốn chỉ muốn xem khối đá đó của cô gái này nhưng ông ta vẫn chỉ cảm thấy vận may của cô gái này rất tốt.
Một khối đá ba trăm tệ trong nháy mắt trở thành một khối đá 280 triệu tệ, mặc dù chuyện này rất ít gặp nhưng không phải không có, trong cửa hàng của họ cũng từng xảy ra không ít chuyện như vậy, có vài lần thậm chí giá còn cao hơn cái này.
Nhưng nhiều năm trở lại đây, đây vẫn là lần đầu tiên ông ta thấy chuyện này, khối đá hơn một ngàn tệ, chỉ trong chốc lát giá trị đã lên đến mấy trăm ngàn tệ!
Điều này hoàn toàn không cùng một khái niệm với khối đá ba trăm tệ biến thành khối đá có giá trị mấy chục ngàn, mấy trăm ngàn tệ.
Khối đá này khi chưa hoàn toàn tách hết, đã có người ra giá 9,5 triệu, dựa vào mắt nhìn của Tôn Hữu Đức, không không không, dựa vào màu của thế nước này, khối đá Băng Chủng sắc màu đẹp thế này chắc chắn giá sẽ cao hơn nhiều những khối đá chỉ có xanh lục bình thường, thấp hơn 20 triệu tệ thì chẳng thể mua được!
Mấy năm trước tại buổi đấu giá ở Myanmar có bán một khối đá Xuân Đai Thái, khối đá nặng sáu kilogram, lớn hơn khối đá này nhưng lại mỏng hơn, nếu khắc thành vòng tay phỉ thúy thì hơn khó, loại Pha Lê màu Tư La Lan pha chút xanh lục, mặc dù thế nước tốt hơn khối đá này, nhưng màu sắc lại kém hơn rất nhiều, lúc đó khối đá kia được bán với giá trên trời 200 triệu tệ!
Bây giờ qua nhiều năm rồi, vì thị trường đá khối phỉ thúy thiếu hụt, giá cả tăng vọt, nếu khối đá kia vẫn còn thì giá khởi điểm ở thị trường cũng phải gần 1 tỷ tệ!
Nên dù giá của Băng Chủng thấp hơn Pha Lê, dù khối đá này nhỏ hơn nhiều khối đá kia, dù bây giờ họ không phải đang đấu giá ở phiên giao dịch, nhưng muốn có được khối đá này cũng không phải tùy ý đưa ra vài chục triệu tệ là có thể lấy được.
Khối đá này mua về rồi gia công mài thành vật phẩm thì hoàn toàn có thể làm một vật bảo trấn định!
Hiển nhiên không phải ít người ở đó có cùng suy nghĩ với Tôn Hữu Đức.
Ngay cả Cù Trung và Ninh Hiểu Nhụy cũng nghĩ như vậy, cô ta nhìn chằm chằm khối đá đó, đố kị đến mức điên cuồng.
Đồ xấu xí nghèo kiết xác này lại có thể may mắn tìm được một khối đá tốt như vậy… Ngay cả cô cũng không thể tìm được khối nào tốt như thế!
Nhưng giá của khối đá này cũng tầm mấy chục triệu! Cả đời này cô vẫn chưa dùng đến khối đá nào tốt thế!
Một khối đá to đến vậy có thể làm ra bao nhiêu bộ trang sức phỉ thúy chứ?!
Mặc dù nhà họ Ninh có cơ đồ rộng lớn, nhưng người trong nhà họ rất đông, chỉ riêng chú bác của cô ta đã có bốn người, những anh chị em họ khác phải hơn mười mấy người. Mà cô ta lại là một đứa con gái, dù từ nhỏ cô ta đã được bố mẹ yêu thương chiều chuộng nhưng bố mẹ cô ta cũng không thể một lần mua cho cô ta loại phỉ thúy chất lượng tốt này.
Đồ xấu xí này dựa vào cái gì có thể lấy được khối đá này?! Ninh Hiểu Nhụy đố kị đến đỏ mắt, dường như đôi mắt đó có thể phun ra lửa bất kì lúc nào ---
Một bên khác.
La Mập híp mắt, là người đầu tiên ra giá, “18,8 triệu!”
“21 triệu tệ!” Ông chủ Triệu mím môi, ra giá ngay tức khắc.
“24 triệu tệ, đã nhiều ngày rồi tôi mới tìm được một khối đá hợp với ý mình, tôi nói các người đừng giành với ông lão tôi đây.” Ông lão vốn đứng một bên vẫn không nói lời nào bỗng nhiên lên tiếng.
“Ông Hà, đây không phải là quy tắc, chúng ta vẫn đang ra giá mà.” Lúc này La Mập cũng không châm chọc người khác, lắc đầu nghiêm túc nói: “25,8 triệu tệ.”
Kiều Dĩ An hơi nhướn mày, qua mấy lượt ra giá cô phát hiện cái người tên La Mập này mỗi lần ra giá đều thích nhét thêm số tám vào, cũng không biết thói quen thế nào.
“Vậy tôi cũng không khách sáo nữa, 26 triệu.” Lúc này ông chủ Lưu cũng chen vào, lớn tiếng ra giá.
“28 triệu!”
“30 triệu!” Ông lão Hà không còn cách nào khác, chỉ có thể lấy ra một điếu thuốc, híp mắt tiếp tục nâng giá.
La Mập
Loại phỉ thúy cực phẩm này từ trước đến nay có thể gặp nhưng không thể cầu, vận may đến còn có thể lấy được chứ vận may không tốt thì cho dù có xét nét mấy khối đá đến đâu, cũng chưa chắc tìm được một khối cực phẩm nhỏ như vậy.
Trong một chốc, không khí trong cửa hàng cực kì sôi nổi.
⬅ Trước Tiếp ➡