⬅ Trước Tiếp ➡
“Không biết ông chủ Tôn đã bán cuộn len cho ai?” Kiều Dĩ An nhìn Tôn Hữu Đức với vẻ thắc mắc.
Tôn Hữu Đức cười nói: “ Chính là cô gái lúc nãy ở đây, cô gái nhỏ nhà họ Ninh”.
“ Ninh Hiểu Nhụy?” Kiều Dĩ An khẽ cười một tiếng, không ngờ người may mắn chính là cô ta.
“Cô Kiều biết cô Ninh à?” Tôn Hữu Đức hơi ngạc nhiên, ông ta vừa rồi chỉ nói là cô gái nhỏ nhà họ Ninh, cũng chưa nói gì đến Ninh Hiểu Nhụy. Cũng không nghĩ rằng cô Kiều này lại biết cô Ninh… Nhưng bộ dáng khi tranh cãi vừa rồi… Tôn Hữu Đức đoán không ra, ông ta thật không biết cô gái trước mắt này rốt cuộc đến từ gia đình bình thường hay là con cháu dân trong nghề đến đây giả heo ăn thịt hổ?
“Chỉ là tình cờ gặp một lần” Kiều Dĩ An mỉm cười, không giải thích nhiều, “Đã vậy thì tôi cũng đi trước đây, tạm biệt ông chủ Tôn.”
Cuộn len đã bán cho Ninh Hiểu Nhụy, cô ấy chắc chắn sẽ mang về nhà họ Ninh chế tác, Ninh Hiểu Nhụy cũng sẽ không bán khối đá thô đó cho cô, ở lại cũng không được gì.
“Ay ay ay! Cô Kiều đừng vội đi!” Tôn Hữu Đức nửa khóc nửa cười, tính tình người này cũng quá nóng vội, ông ta còn chưa nói xong mà!
Tôn Hữu Đức bĩu môi, chỉ đến chỗ chế tác đá ở phía đối diện, “Khối đá thô này được cô Ninh đưa cho chỗ chế tác đá bên đó, nếu cô Kiều cảm thấy hứng thú, thì có thể đi xem.”
Nói xong, Tôn Hữu Đức liền dẫn Kiều Dĩ An đi qua bên chỗ chế tác đó. Kiều Dĩ An suy nghĩ một hồi, cũng không từ chối, cô thực sự muốn xem bên trong khối đá thô kia rốt cuộc là hình dạng gì, thật tò mò.
Phải nói chế tác đá bên này.
Không biết khối đá thô này của Tôn Hữu Đức là thực sự tốt, hay là ảnh hưởng từ vận may của Mao Đại Dũng, trong đám người xếp hàng để phân giải những khối đá này, vẫn có vài khối màu xanh, tuy sức nước không tốt, nhưng cũng đủ mạnh cắt tất cả khối đá ra trắng bóng. Không ít người nhìn đến bị mê hoặc, nhốn nháo đến tiệm mua khối đá thô lần nữa. Kiều Dĩ An nhìn khối đá thô một cách cẩn thận, phát hiện ra giữa khối đá thô kia khi được cắt ra, không có gì ngoài vầng sáng lớn hơn hạt đậu một chút, giống như các loại rượu, yếu đến mức gần như là không còn cách nào xem được, muốn hấp thụ sinh khí, vậy ít nhất cũng đạt đến trình độ thành băng.
Ba khối đá thô trong tay ông Hà được cắt ra, bên trong là một khối gạo nếp và một khối thô các loại đậu, tốc độ xoi như không tệ, là những biểu hiện tốt nhất trong đám người này, nhìn ông Hà vui sướng rời đi, ông Chu và hai người làm đem khối đá thô mang ra đằng sau xếp thành hàng lên bàn đá.
Đổ thua
Kiều Dĩ An nhăn mày, chăm chú nhìn khối đá trên bàn cắt.
Đây đúng là khối đá cô xem trúng lúc trước!
Một khối đá lớn như thế ở trên đó, người xem xung quanh liền trầm trồ không ngớt, không ít người nhận ra khối đá này chính là khối đá trước đó được chú ý nhất.
“Trong chuyến hàng từ Myanmar lần này, khối đá này có vẻ tốt nhất, vốn tôi định giữ lại để cắt ra xem, nghĩ lại vẫn là mang ra làm át chủ bài tháng này”. Việc mua bán trong cửa hàng giao cho nhân viên, Tôn Hữu Đức đứng bên cạnh Kiều Dĩ An, mắt cũng nhìn chăm chú khối đá, “Tôi cũng rất tò mò, khối đá này có thể đổ thắng hay không?”
“Ông chủ Tôn bán khối đá này giá bao nhiêu?” Kiều Dĩ An cười tủm tỉm nói: “Nếu là giá 1 vạn tệ, khối đá này lớn như vầy, thì chỉ cần ra lục là có thể thắng rồi”.
“Ai u, cô Kiều đừng trêu tôi chứ, 1 vạn tệ thì bán thế nào? Tôi không lừa cô chứ khối đá kia tôi bán cho nhà họ Ninh giá là…” Tôn Hữu Đức nheo nheo mắt, đưa ra con số tám, “Nếu ít hơn, thì ngay cả phí vận chuyển cũng không đủ ấy chứ, trong cửa hàng của tôi còn nhiều nhân viên cần có cơm ăn lắm”.
Kiều Dĩ An liền hiểu, thì ra khối đá này bán giá 800 vạn.
Nếu khối đá này giống như nàng đoán, là một khối đế vương lục, thì nhà họ Ninh lần này kiếm lớn rồi…
Ở chính giữa đám đông, Cù Trung mang theo Ninh Hiểu Nhụy, đứng ở phía trước khối đá, một khối đá lớn như vậy, chỉ dựa vào máy mài đá chắc chắn không thể mài cắt nhanh được. Xem bộ, mấy người này tính toán bắt đầu cắt từ đầu to, khối đá này hình dạng giống như cái chùy, đầu to đuôi nhỏ, phần đá lấp lánh ánh sáng xanh chính là ở phần đuôi…
Khối đá này tuy nặng hơn trăm cân (50kg), nhưng đá vốn nặng nên chiều dài cũng chỉ tầm hơn 60cm. Nhát dao đầu không dám cắt nhiều, Cù Trung bảo lão Chu cắt khoảng 2cm, máy cắt đá rung lên sàn sạt, làm ít bụi màu trắng bay ra, lão Chu một tay đỡ khối đá một tay nắm dao cắt, thao tác cực kỳ thành thạo.
Tất cả mọi người tụ tập ở chỗ này, đều muốn xem khối “vương bài” trong cửa hàng Tôn Hữu Đức này sẽ cắt ra cái gì.
Chính là một dao này cắt xuống, lại làm người ta có chút thất vọng, bên trong tảng đá một màu trắng bóng, không nhìn ra được một tia vân xanh nào.
Lông mày của Cù Trung nhíu chặt, ông ta sờ chòm râu, lại lấy bút thật cẩn thận vạch 3cm, thái độ nghiêm túc, rất làm cho người khác tán thưởng. Chỉ tiếc là ánh mắt không tốt lắm, Kiều Dĩ An lắc đầu, chỉ riêng việc ông ta bao che cho Ninh Hiểu Nhụy, cô liền không thể nào thích nổi ông ta.
Động tác của ông Chu nhanh gọn, sạch sẽ, một miếng vỏ ngoài 3cm đã bị cắt xuống.
Chỗ vừa bị cắt, màu trắng có chút chói mắt, không thấy nửa điểm xanh nào…
Cù Trung hít sâu một hơi, mặt mày nhăn càng chặt, Ninh Hiểu Nhụy nhìn thấy tình hình như vậy, vẻ mặt cũng khó xem, cô ta bóp chặt bóp da trong tay, hung hăng trừng mắt nhìn Kiều Dĩ An, làm như khối đá này không ra lục, thì chính là do cô làm hại không bằng.
Kiều Dĩ An cũng bó tay, cô như vậy có tính là nằm yên cũng trúng đạn?
“Khối đá này còn cắt nữa không?” Nhìn sắc mặt 2 vị chủ nhân không tốt lắm, ông Chu ngẩng đầu hỏi một câu theo thói quen.
Câu này của ông Chu chính là một câu hỏi bình thường, nhưng Ninh Hiểu Nhụy lại cảm thấy vô cùng chói tai, liền nổi giận đùng đùng: “Cắt, tại sao lại không? Khối đá này mới cắt một ít, ngươi không để chúng tôi cắt, làm sao biết là sẽ không ra màu xanh!”
Nhìn thấy cô ba nhà họ Ninh thở hổn hển, mọi người xem xung quanh không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, ngay cả ông Chu sắc mặt cũng xấu đi.
“Cắt từ chỗ này đi!” Cù Trung sắc mặt trầm ngâm, lần này cũng giống lần trước là 3cm.
Nhưng là lúc cắt ra…
Vẫn trắng bóng giống như trước.
Chung quanh lặng ngắt như tờ, đây là đổ thua rồi…
Đổ thua 2
Một dao, hai dao, ba dao… liên tục cắt tám nhát dao, mỗi dao là một mảnh trắng, một chút xanh cũng không có.
Nhìn thấy khối đá vẫn như cũ lộ ra một mảnh trắng bóng, Cù Trung nhăn chặt mày, hiện giờ tảng đá đã bị cắt mất 3/5, chỉ còn lại đoạn đuôi kia còn đặt trên mặt bàn.
Cù Trung thở dài, nhìn tám miếng đá trắng ở trên bàn, thầm nghĩ chỉ sợ bên trong khối đá này không có cái gì tốt, tiền nhà ai đều cũng không phải do gió thổi tới, 800 vạn coi như đổ xuống sông, càng nghĩ càng thấy đau lòng.
Càng đau lòng hơn là Ninh Hiểu Nhụy…
Cô ta học ngành quản lý tài chính, sau khi tốt nghiệp cũng không muốn đi công ty khác làm việc, nên đương nhiên phải nghĩ cách tiếp nhận một phần công việc trong nhà, ví dụ như đến cửa hàng trang sức, hay tiệm đồ cổ gì đó…
⬅ Trước Tiếp ➡