Ba tháng trước, trên đường đi thực hiện một cuộc giao dịch vũ khí, anh bị người phản bội phục kích, thân trúng ba phát đạn, khó khăn lắm mới chạy thoát, lại vì mất máu quá nhiều mà trực tiếp ngất xỉu.
Nhưng sau khi hôn mê lại có người đến cứu anh, hơn nữa còn đưa anh đến một tiểu khu cũ kỹ sắp bị phá bỏ và di dời tại phía Đông thành phố để nghỉ ngơi dưỡng thương.
Chỉ tiếc ạnh bị thương quá nặng, lúc dưỡng thương vẫn mơ màng, sốt cao không ngừng.
Trong lúc đầu óc còn mơ hồ, anh chỉ cảm thấy có người đang chăm sóc mình, thay anh lấy đạn ra, băng bó miệng vết thương, cho anh uống thuốc, rửa mặt...
Có điều, không đợi anh nhìn thấy rõ đối phương để nói lời cảm ơn thì Viên Lập Tân đã tìm được anh, dẫn anh về nước Y tiến hành điều trị. Gia tộc Pacino có thế lực rộng lớn không chỉ tại Y mà còn ở cả châu Âu, nhưng tại đất nước mà buôn bán vũ khí bị quản chế nghiêm ngặt như Trung Quốc, thế lực của bọn họ không lớn, bên này không có nhiều cơ hội để làm giao dịch buôn bán cho nên gia tộc Pacino sẽ không làm mua bán lỗ vốn.
Anh tìm ước chừng 3 tháng trời, mới tập trung được vào một đối tượng.
Mà ngay tại đêm qua khi nhìn thấy người kia, ngửi thấy mùi hương trên người cô xong, Hoắc Thiên Thần gần như có thể xác định ngay tại trận, người phụ nữ kia chính là người phụ nữ mà anh muốn tìm!
Lần này... Anh tuyệt đối sẽ không cho cô rời đi nữa!
Trên gương mặt đẹp trai góc cạnh của người đàn ông là nụ cười say đắm, mê hoặc lòng người.
……….
Bỏ lỡ (2)
"Người đâu? !"
Mới vừa vào phòng, Hoắc Thiên Thần lập tức phát hiện ra chuyện không thích hợp, anh vội vã bước nhanh vào phòng ngủ, chỉ thấy trên chiếc giường rộng lớn của anh trống không, nào còn bóng dáng ai? Nếu không phải trên ga giường vẫn còn lấm tấm những vết máu đỏ sẫm cùng một đống bừa bãi lộn xộn kia thì anh sẽ phải nghi ngờ rằng liệu đêm qua người kia có xuất hiện thật hay không!
Mày kiếm cau chặt, sắc mặt Hoắc Thiên Thần xanh mét, mắt phủ sương lạnh, lần này anh đến thành phố Tinh Hải chính là vì tìm người phụ nữ này, nhưng anh vừa mới tìm được thì người phụ nữ này lại chạy trốn?
"Còn không mau đi tìm người!"
Tâm trạng như từ trên mây rơi xuống vũng bùn, Hoắc Thiên Thần nổi trận lôi đình, thiếu chút nữa bóp nát cái ly thủy tinh để bên cạnh.
Nước trong ly này do chính tay anh chuẩn bị vào sáng sớm nay chỉ vì sợ sau khi người phụ nữ kia tỉnh lại sẽ khát nước, cứ nghĩ Hoắc Thiên Thần anh bằng này tuổi vẫn là lần đầu tiên biết săn sóc một người phụ nữ, lại không nghĩ tới đối phương không thèm để ý đến chuyện này, vừa mới tỉnh lại đã vội vàng quay đầu bỏ chạy!
Bàn tay sờ thử ga giường, thậm chí Hoắc Thiên Thần còn cảm nhận được độ ấm còn sót lại mới vừa đây.
... ...
Trong phòng Tổng thống trên tầng cao nhất đang mưa rền gió dữ, còn Kiều Dĩ An thì lại có chút chưa được tỉnh táo, cô cố ý tránh nơi đông người cùng cameras giám sát, bình tĩnh rời khỏi khách sạn, cô sẽ không để Mạnh Tuyết Lan bắt được bất cứ nhược điểm nào!
Rời khỏi khách sạn chưa được bao xa, Kiều Dĩ An nhìn phố xá khiến cô quen thuộc này, khóe môi cong lên, cô thật sự trọng sinh rồi ! Lần này cô nhất định phải làm việc thật tốt! Bất kể là nhà họ Chu, nhà họ Bùi hay gia tộc Pacino, đều không có liên quan gì đến cô hết.
Mặc kệ mẹ Diệp Lâm có được nhà họ Chu nhận lại hay không, cô cũng không muốn có bất cứ liên quan gì đến nhà họ Chu!
Kiều Dĩ An khẽ vuốt bụng dưới còn khá bằng phẳng của mình, vừa rồi lúc đang tắm rửa, cô đã hạ quyết tâm, cô muốn trong khoảng thời gian ngắn tìm được một công việc thích hợp kiếm tiền chăm sóc bảo bối, cô muốn đến cửa hàng trang sức vàng ngọc trên phố cổ để tìm công việc chạm khắc ngọc.
Cửa hàng nhà họ Chu mở chính là cửa hàng trang sức, người Trung Quốc đặc biệt yêu thích ngọc phỉ thúy, bởi vậy trong những cửa hàng trang sức của nhà họ Chu thì ngọc phỉ thúy chiếm tỷ lệ số lượng khá lớn.
Đời trước cô bị Chu Mạn Thanh, mẹ của Bùi Nhã Viện, chị gái sinh đôi của Diệp Lâm, cũng chính là bác ruột của cô- - sắp xếp cho làm quản lý cửa hàng chi nhánh trong chuỗi cửa hàng trang sức của Chu thị.
Chẳng qua, tuy bằng cấp của cô không thấp, nhưng chuyên ngành lại là thiết kế kiến trúc, không có tí ti liên quan gì đến trang sức cả. Trước khi được nhà họ Chu nhận lại, cô ngay cả một chiếc vòng tay bằng ngọc phỉ thúy có mấy trăm tệ cũng chưa từng được sờ đến thì sao có năng lực quản lý cả một cửa hàng trang sức đây.
Tất cả mọi người đều lén lút cười nhạo sau lưng cô, nói cô không biết tự lượng sức mình, cảm thấy cô chỉ là một con nhóc xấu xí, nghèo hèn đến vấy bẩn nhà họ Chu.
Nhưng xưa nay cô không thích yếu thế, cũng không muốn bị người ta coi khinh, cho nên cô vẫn cắn răng kiên trì, cố gắng học tập kiến thức để quản lý cửa hàng, cách giám định ngọc cùng kỹ thuật phân cấp ngọc v.v…, thậm chí vì bắt đầu có hứng thú với ngọc phỉ thúy mà cô đi theo một người thầy có tay nghề trong cửa hàng để học điêu khắc ngọc.
Sau đó khi ở trong tù, cô còn quen biết với một bậc thầy về chạm khắc ngọc!
Cô dùng thời gian trong tù theo đối phương học chạm ngọc.
Một lần học này liền học đến mười năm...
Mỗi ngày trong tù cô đều cầm đá để tập luyện điêu khắc, thậm chí sau đó, có vài cai ngục vì tiết kiệm tiền, còn trực tiếp mua ngọc thô về nhờ cô khắc hộ.
Đời trước cô ở trong cửa hàng trang sức một năm, lại cùng thầy khắc ngọc trong tù học mười năm.
So sánh với kỹ thuật chạm ngọc trong cửa hàng trang sức của Chu thị, Kiều Dĩ An vẫn vô cùng tự tin về kỹ thuật điêu khắc ngọc phỉ thúy của mình.
Tuy nói hiện giờ cô chưa có danh tiếng gì, nhưng nếu dựa vào tay nghề này mà kiếm cơm thì tuyệt đối không thành vấn đề!
Kiều Dĩ An tràn đầy lòng tin vào bản thân.
…………….
Xuất hiện dị năng
Đi tới đi lui, Kiều Dĩ An liền chạy tới trạm xe bus ở gần đó, nghĩ đến trong thẻ ngân hàng của mình còn không đủ 3000 tệ, cô cảm thấy bản thân nên tiết kiệm chút.
Cô mang thai, ở ký túc xá thì không quá tiện, tuy hiện tại đã là sinh viên năm tư nên có thể xin thầy không cần ở trong ký túc xá nữa. Nhưng ở thành phố Tinh Hải này thì 3000 tệ cũng chỉ có thể ở tầng hầm thôi.
Nhưng trong tầng hầm sẽ ẩm ướt, lại không thấy ánh mặt trời, sẽ không tốt đối với quá trình phát triển của thai nhi.
Vì vậy hai tháng cuối cùng trước khi tốt nghiệp, cô vẫn quyết định ở ký túc xá, ít nhất cũng phải chờ cô tìm được công việc khắc ngọc ổn định đã, rồi mới có thể chuyển ra khỏi ký túc xá.
Hai tháng thời gian, không dài cũng không ngắn, chỉ cần cô chú ý một chút, đứa nhỏ này chắc chắn sẽ không bị phát hiện.