⬅ Trước Tiếp ➡
Về ký túc xá
Đây là thật sự muốn rời đi? Sẽ không trở lại nữa?
Nhìn bóng lưng quyết tuyệt rời đi của Kiều Dĩ An, Diệp Lâm cười nhạo một tiếng, vẻ mặt thờ ơ, bà ta muốn nhìn xem rốt cuộc con nhóc này nói thật hay giả? ! Bà ta cũng không tin con nhóc chết tiệt này sẽ rời đi dễ dàng như thế!
Nhưng hễ nghĩ đến bóng lưng dứt khoát rời đi kia của Kiều Dĩ An...
Ngay cả chính Diệp Lâm cũng không biết, lúc này, ngoài miệng thì bà ta trào phúng không thôi, nhưng đôi lông mày lại nhíu chặt, trong mắt mang theo cảm xúc mờ mịt và lo lắng không dễ phát hiện...
Hoàn toàn không mảy may vui sướng như trong tưởng tượng, ngược lại đáy lòng còn có chỗ trống vắng, hụt hẫng...
"Trung tâm thương mại bên đường Hoài Tinh sao? Tổng giám đốc cửa hàng trang sức Chu thị? Dáng vẻ giống nhau như đúc?" Nhìn chằm chằm bóng lưng Kiều Dĩ An biến mất sau dãy hành lang, hai tay Diệp Lâm chống nạnh, căm giận bất mãn nói, "Ngược lại tôi muốn nhanh chân đến xem xem có phải cái đồ tang môn tinh như chị đang lừa tôi hay không! Nếu thật dám lừa tôi, lúc về tôi nhất định sẽ cho chị đẹp mặt!"
... ...
Kiều Dĩ An kéo va ly hành lý, trên đường về trường học, sắc mặt trầm tĩnh, nhìn không ra vui buồn.
Hiện tại trên đường phố, ngẫu nhiên có xuất hiện một vài vệt sáng mỏng manh đã không còn hấp dẫn được cô nữa, cô chỉ muốn nhanh chóng trở về ký túc xá, lên giường nghỉ ngơi. Những chuyện xảy ra sáng nay khiến cô vốn vui sướng vì có thể trọng sinh trở về, nay cũng biến mất hơn phân nửa, cả người đều mệt mỏi.
Kiều Dĩ An ở trong phòng ký túc tại tầng bốn, mở cửa phòng ký túc 219 ra, ba người nằm trên giường vẫn đang ngủ. Phòng ký túc này của cô vốn có sáu người ở, ngoài một người xin học ngoại trú, một người đang không ở trong trường thì bốn người khác đều ở đây.
Kiều Dĩ An quét mắt một vòng, không phát hiện ra bóng dáng Mạnh Tuyết Lan đâu cũng chẳng buồn quản cô ta nữa.
Đời trước sau khi bị đối phương tính kế hãm hại xong, vì tính cách tự ti yếu đuối của mình mà cô không dám tìm Mạnh Tuyết Lan báo thù, nhưng năm đó sau khi cô ra khỏi tù, tính cách đã thay đổi lớn, chẳng những tìm hai người Bùi Nhã Viện, Tào Khang Thành báo thù, mà còn tìm cả Mạnh Tuyết Lan nữa, cô tiêu tiền tìm người chặt gãy xương đùi Mạnh Tuyết Lan, đầu gối bị nát xương, mặc dù có chưa được nhưng cả đời cũng phải làm bạn bên xe lăn.
Còn về Tào Khang Thành - -
Khóe miệng Kiều Dĩ An nhếch lên, tên kia tuy nói là thật lòng thích Bùi Nhã Viện, kiếp này chỉ yêu một mình cô ta... nhưng anh ta vẫn không nhịn được bị những người phụ nữ khác hấp dẫn, cho nên đời trước cô đặc biệt tìm đến hai người đẹp mắc bệnh aids chơi đùa với anh ta hai đêm.
Nếu ngay cả vậy mà cũng không thể khiến Tào Khang Thành bị bệnh được thì chỉ có thể chứng minh mạng của Tào Khang vẫn chưa tận, vậy thì cô cũng đành chịu!
Nhưng cô lại cho rằng Tào Khang Thành sẽ không có vận may này.
Kiều Dĩ An kéo hành lý về chỗ mình, ánh mắt dừng trên mặt bàn, xưa nay cô thích sạch sẽ, ngày thường trên bàn cô luôn chỉnh tề gọn gàng, mà lúc này trên mặt bàn của cô ngổn ngang đầy đồ trang điểm, quần áo cùng mấy thứ linh tinh, thậm chí trên giá sách còn đặt mấy hộp cơm ăn xong còn chưa vứt vỏ.
Mỡ vàng chảy ra từ trong hộp, tẩm ướt sách chuyên ngành của cô, hai con nhặng bay qua lượn lại trên vỏ hộp, hai ngày qua thời tiết oi bức, trong hộp cơm phát ra thứ mùi chua lỏm khó ngửi...
Kiều Dĩ An nheo mắt lại, sau đó trực tiếp hất văng nó xuống!
Nhất thời đồ trang điểm cùng quần áo để đầy trên bàn liền rơi hết xuống đất!
Phát ra tiếng phần phật, loảng xoảng!
"Coong - -" vài tiếng, hộp kem nền bằng thủy tinh bị rơi đến vỡ nát, phấn trong hộp bay tung tóe, trực tiếp hạ cánh trên đống quần áo!
………….
Trận chiến ác liệt tại ký túc xá
"A a a a a! - - Kiều Dĩ An cái đồ quái dị nhà cô đang làm gì đó? !"
Cạch cạch, coong coong, tiếng vang khiến mấy người đang ngủ trên giường phải bật dậy, thật ra vốn dĩ lúc Kiều Dĩ An mở cửa tiến vào, đã có hai người tỉnh ngủ, nhưng bọn họ cũng chỉ lườm cô một cái rồi hoàn toàn không thèm để ý đến.
Ngày thường Kiều Dĩ An sống trong ký túc xá này không khác gì người trong suốt, đừng nói là đặt mấy đồ linh tinh lên bàn của cô, cho dù là giáp mặt trào phúng cô cũng sẽ không mở miệng phản bác, chỉ biết cúi đầu buồn bực trong góc không hề hé răng.
Nhưng không nghĩ tới mới ra ngoài một buổi tối, người này lại giống như ăn phải gan hùm mật gấu rồi? !
Dám vuốt râu hổ sao? !
Quả thực chính là muốn chết!
Nhìn đống quần áo mới của mình bị hất rơi xuống đất nhiễm đầy bụi bẩn cùng đống đồ trang điểm bị cô phá hỏng lăn lông lốc mỗi chỗ một thứ, ba người tức đến toàn thân phát run, nháy mắt lửa giận trong người như bùng cháy, bọn họ đỏ vành mắt, trong lòng thì đang rỉ máu, vô cùng đau lòng. Mấy thứ này đâu phải thứ hàng vỉa hè rẻ rúng gì cho cam!
Trong cơn giận dữ, ba người bật dậy từ trên giường.
Kiều Dĩ An vứt va ly hành lý sang một bên, thoải mái lắc lắc cổ tay, khiến cho bắp cơ hoạt động.
"Cái đồ quái dị chết tiệt nhà cô, dáng vẻ đã xấu cũng thôi, lại dám làm hỏng quần áo của tôi! Làm vỡ đồ trang điểm của tôi! Con mẹ nó, cô đây là đang tìm đường chết!" Đường Giai hổn hển mắng mỏ, dáng vẻ kia còn hung ác hơn so với ăn phải thuốc nổ, cô ta nổi giận gầm lên một tiếng, trực tiếp giơ tay đánh về phía mặt của Kiều Dĩ An!
Kiều Dĩ An cười khẩy ra tiếng, với tốc độ này mà cũng muốn đánh cô sao?
Cô ta đang muốn làm trò hề à? ! Cô ở trong tù mười năm cũng không phải là ăn không ngồi rồi!
Không chút nghĩ ngợi, Kiều Dĩ An nhanh chóng nhấc chân, đột nhiên đạp một cước về phía bụng của Đường Giai! Động tác này rất mạnh, quả thực khiến cho hai người Phàn Linh Linh và Ngô Gia Dao đứng bên cạnh phải kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, thậm chí còn không chờ hai người kịp phản ứng, Đường Giai đã bị một cước này của Kiều Dĩ An đá văng ra xa, trực tiếp lăn đến cửa phòng ký túc xá đối diện!
Ba người trong phòng ký túc xá này từ trước đến nay luôn lấy Đường Giai làm đầu, thấy bạn tốt bị người ta đánh, mà người ra tay còn là người quái dị mà ngày thường bọn họ không thèm để vào mắt, cho nên cơn giận này sao có thể không lớn? Ý hận lần này còn lớn hơn so với lúc vừa rồi khi Kiều Dĩ An làm hỏng hết quần áo và đồ trang điểm mới của bọn họ!
Không chút nghĩ ngợi, hai người lập tức tiến lên giúp đỡ, Phàn Linh Linh vươn móng tay muốn cào cho mặt mày Kiều Dĩ An nở hoa mới thôi, Ngô Gia Dao thì giơ tay về phía tóc của Dĩ An, một tay nắm thành quyền đấm vào mũi Kiều Dĩ An...
Kiều Dĩ An hơi nhướng mày, ánh sáng trong mắt khẽ lóe.
Tốc độ hai người này rất nhanh, nhưng tốc độ của Kiều Dĩ An còn nhanh hơn, chỉ trong một cái chớp mắt, hai tay Kiều Dĩ An đã trực tiếp duỗi đến gáy hai người họ, vừa nắm được tóc liền giật mạnh một cái, sau đó lại đẩy về phía nhau!
Hai người kia đầu va đầu, trực tiếp loạng choạng ngã quay lông lốc, máu mũi cứ như nước bị mở vòi ròng ròng chảy xuống, mặt mũi đau đến nhăn nhúm, đám người Phàn Linh Linh chật vật hét chói tai, kích động lớn tiếng tức giận mắng mỏ.
⬅ Trước Tiếp ➡