"Con mẹ nó tổ tông mười tám đời nhà cô, Kiều Dĩ An cái đồ ti tiện này! Tôi nhất định sẽ khiến cô có đường đi mà không có đường về!"
"Kiều Dĩ An cái thứ con hoang có cha sinh không có cha dạy! Hôm nay tôi muốn đánh chết cô!"
"Mấy người các cô chẳng những miệng thối hoắc không sạch sẽ, mà ngay cả trong đầu cũng chỉ toàn cứt." Kiều Dĩ An giật giật cổ tay, trên mặt là nụ cười lạnh lẽo: "Chỉ bằng mấy người thôi ư? Muốn đánh chết tôi à? Muốn tôi có đường đi mà không có đường về sao? Tôi không đánh các cô bầm dập đến cha mẹ không nhận ra đã là quá khách khí với các cô rồi."
Quanh năm làm thêm vất vả bên ngoài, hiện giờ thân thể Kiều Dĩ An so ra đã kém hơn lúc mới cải tạo lao động trong trại giam rất nhiều, nhưng cho dù có vậy thì vẫn vượt xa so với đám người ngày thường luôn núp dưới cánh chim che chở của cha mẹ, chưa từng phải ăn khổ bao giờ. Hai tay cô trực tiếp bóp chặt cổ hai người rồi nâng lên, sức lực kia nhất thời khiến hai người bọn họ không thở nổi, trợn trắng cả mắt, cố sống cố chết muốn giãy giụa!
…………..
Giết người rồi, cứu mạng!
Lúc này Đường Giai bị một cước của Kiều Dĩ An đá bay, va phải cạnh cửa nhìn thấy tình huống này, nhất thời bị Kiều Dĩ An hung ác đáng sợ trước mắt làm cho giật nảy mình, cô ta vội vàng đứng lên, bất chấp đau đớn trên người hốt hoảng chạy vội tới, la hét chói tai, "Mau buông tay ra! Đồ quái dị Kiều Dĩ An nhà cô mau buông tay ra cho tôi!"
Hai người Phàn Linh Linh và Ngô Gia Dao trợn trắng mắt, mặt mày xám ngoét, lúc bọn họ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, gần như hít thở không thông, mới thấy Kiều Dĩ An không chút để ý, buông lỏng tay ra, hất văng hai người trên mặt đất, thản nhiên nói: "Sợ cái gì? Mới chỉ có không thở được vài chục giây thôi, đâu chết được."
Hai người Phàn Linh Linh và Ngô Gia Dao ôm cổ, ngã ngồi trên đất, bị hành động của Kiều Dĩ An làm cho sợ tới mức sắc mặt cũng sắp biến thành màu vàng đất, bọn họ nhanh chóng lùi lại phía sau, không dám tiến lên nữa.
Trong đó Phàn Linh Linh bị dọa cho ngu người, cô ta ôm mũi, lau vết máu đỏ tươi, nghiêng ngả lảo đảo tông cửa chạy ra ngoài, hô to: "Giết người rồi, cứu mạng với! Cứu mạng với! !"
Đường Giai thấy dáng vẻ thản nhiên, bâng quơ này của Kiều Dĩ An, đầu óc nóng lên như trâu đực bị chọc giận, lửa giận xông thẳng lên đầu, mặt mày đỏ gay, răng nanh va vào nhau cầm cập, hai tay nắm lấy cái ghế sắt bên cạnh lên, ném mạnh vào đầu Kiều Dĩ An!
Lần này nếu như bị ghế sắt nện trúng, Kiều Dĩ An nhất định sẽ đầu rơi máu chảy! Bị thương ngay tại trận!
Người bên ngoài liên tục bị tiếng hét chói tai cùng với tiếng đánh nhau, tiếng mắng giận trong phòng ký túc xá làm cho thấy phiền, nên nhanh chóng vây kín cửa phòng ký túc xá, càng ngày càng có nhiều người đến, tận mắt thấy cảnh Đường Giai cầm ghế dựa ném vào đầu Kiều Dĩ An thì sợ hãi thi nhau kêu to, "Đường Giai, Đường Giai! Đừng!"
"Mấy cô mau dừng tay ! Mau dừng tay đi! Đánh trúng người sẽ xảy ra án mạng đó! Gọi quản lý, mau gọi quản lý ký túc xá đến đi!"
Nhưng cố tình đầu óc Đường Giai đã bị cơn giận làm cho hỏng não, nào còn nghe lọt tai những lời khuyên can của người khác?
Trái lại Kiều Dĩ An không để ý lắm, vẻ mặt cô vẫn không thay đổi, bình tĩnh đến bất ngờ, tay phải trở tay nắm lấy cái ghế sắt chân cao giống ý với chiếc ghế trong tay Đường Giai ném về phía chiếc ghế đang bay đến!
Chiếc ghế đen chân cao bị cú ném đầy uy lực của Kiều Dĩ An khiến cho chiếc ghế trong tay Đường Giai văng sang một bên méo xệch, bàn tay bị sức lực của Kiều Dĩ An làm cho chấn động rồi run lên, sau đó liền bị Kiều Dĩ An hung hăng nện trúng, đau đớn khiến vẻ mặt cô ta vặn vẹo.
Hai mắt Đường Giai phiếm hồng, vẫn còn muốn cầm lấy con dao gọt trái cây trên bản để phản kích nhưng lại bị Kiều Dĩ An nhanh tay nhanh mắt đè lại trên bàn, sau đó cô bẻ ngoặt hai tay Đường Giai ra sau lưng, một tay đè lấy hai tay cô ta, tay còn lại cầm tóc giật mạnh, Đường Giai đau đến nhe răng trợn mắt, đầu bị bắt ngẩng ra phía sau, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
"Kiều Dĩ An, cô mau buông Đường Giai ra! Tất cả mọi người đều là bạn học, có gì thì từ từ nói!" Mắt thấy tình thế có vẻ như đã ổn lại liền có người bắt đầu nhảy ra, đúng lý hợp tình nói: "Mấy người có hận thù gì lớn lắm sao? Chẳng lẽ không có thể giáp mặt từ từ nói chuyện với nhau được hả? Chúng ta đã là sinh viên đại học rồi, đâu phải hạng lưu manh, du côn đầu đường xó chợ đâu mà đánh nhau! ?"
"Cút ngay! Không có việc gì thì đừng có cằn nhằn linh tinh trước mặt tôi! Cô cho rằng mình là ai? Thánh mẫu sao? Hay là người theo đuổi chân thiện mỹ?" Thật sự chẳng muốn nghe mấy người này nói lý làm gì, Kiều Dĩ An hung ác trừng đối phương, ánh mắt cô dữ dằn như có thể ăn thịt người, vết bớt đen thùi lùi xấu xí ghê tởm trên má trái khiến cô hệt như La Sát mặt quỷ đến từ mười tám tầng địa ngục, nhất thời khiến người nọ sợ tới mức thụt lùi về sau vài bước, không ít người ở bốn phía cũng theo bản năng mà ngậm miệng.
Vẻ mặt hung ác này của Kiều Dĩ An quả thực khiến cho các sinh viên xem kịch vui xung quanh phải hoảng sợ, không dám tiến lên kéo người ra, bọn họ chỉ có thể nuốt nước miếng, đứng đó chờ quản lý ký túc xá đi lên.
……………..
Bí mật đời trước
Kiều Dĩ An lườm bạn học ngày thường đạo đức giả, tỏ vẻ cao thượng đứng lẫn trong đám người phê bình cô này, vừa rồi lúc cô và Đường Giai đánh nhau kịch liệt, trong số bọn họ không ai dám đứng ra khuyên can, chỉ sợ lỡ may mình trúng đòn, vô cớ bị liên lụy sẽ khiến đầu rơi máu chảy.
Mà lúc này vừa thấy cô dừng tay, bọn họ liền nhao nhao nhảy ra, dùng lời lẽ nghiêm khắc khiển trách cô.
Đã phải làm ****, lại cứ muốn lập đền thờ trinh tiết. Cô cũng chẳng muốn nói nhiều với đối phương thêm một câu, người như vậy ở trong mắt cô, thậm chí còn không bằng cái loại già mồm át lẽ phải Đường Giai này.
Kiều Dĩ An cúi đầu hứng thú nhìn gương mặt Đường Giai vặn vẹo vì phẫn nộ tức hận, cô lấy tay vỗ vỗ mặt đối phương, "Như thế nào, không phục?"
"Tôi nhổ vào! Kiều Dĩ An, cô chờ đó cho tôi! Tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô! Tôi muốn anh trai tôi đánh cô đến răng rơi đầy đất!" Sắc mặt Đường Giai đỏ lên, giận sôi máu, gân xanh nổi đầy trên cổ.
Bị một người quái dị như cô đánh, đã thế lại còn bị đánh trước mặt bao nhiêu người khiến cô ta bị xấu mặt, làm sao Đường Giai có thể chịu phục?
"Ồ..., vậy tôi liền ở chỗ này chờ cô..." Kiều Dĩ An không chút để ý cười nói, ngược lại còn cúi đầu, ghé sát vào bên tai Đường Giai đè thấp giọng cười nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy, "Chẳng qua - - lần trước, lúc tôi đến tiểu khu Thế Mậu Hoa Viên dạy thêm cho người ta, hình như có nhìn thấy cô... Ừm, để tôi nhớ lại thử xem, một chiếc BMW màu đen đúng chứ?"
Nói xong câu đó, Kiều Dĩ An lại nhướng mày đầy ẩn ý nhìn Đường Giai cười khẽ hai tiếng.
Lời nói cùng tiếng cười này, rơi vào trong tai Đường Giai, nhất thời khiến sắc mặt cô ta thay đổi nhanh chóng, cô ta trợn mắt há hốc miệng nhìn chằm chằm Kiều Dĩ An, toàn thân run rẩy dữ dội, thật lâu sau vẫn không nói nên lời, "Cô! Cô! Cô! ... làm sao cô biết được?"
"Muốn người không biết thì trừ khi mình không làm..." Kiều Dĩ An buông lỏng kiềm chế Đường Giai, cười khẩy vài tiếng, "Huống chi không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi chỉ đi dạy thêm cho người ta mà thôi - - nhưng tôi khuyên cô tốt nhất vẫn không nên chọc vào tôi, nếu không tôi mà nói ra chuyện này thì không xong rồi."
Đời trước, vào năm 3 đại học cô có đi dạy thêm kiếm tiền, cô tình cờ phát hiện ra Đường Giai đi theo một người đàn ông lên chiếc BMW trong tiểu khu Thế Mậu Hoa Viên, bọn họ hôn nhau trên xe, người đàn ông kia nhìn qua cũng tầm khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, mặc tây trang đi giày da, là dáng vẻ của một người đàn ông thành đạt. Năm đó tính cách cô yếu đuối tự ti, biết chuyện này cũng không nói với bất cứ ai, chỉ sợ dẫn lửa thiêu thân, bị mấy người Đường Giai nhằm vào. Hiện tại cô dùng nó để uy hiếp Đường Giai, đổi lấy hai tháng yên tĩnh cũng tốt.
Ba tháng đầu mang thai có lẽ sẽ không thể chịu quá nhiều trắc trở.
Đừng nhìn hôm nay cô đánh thắng ba kẻ này mà nhầm, trên thực tế cô cũng không dám làm động tác gì quá lớn vì chỉ sợ sẽ có chuyện không may xảy ra.
Đường Giai cúi đầu, sắc mặt từ hồng biến thành xanh, rồi từ xanh biến thành tím, cô ta hoàn toàn không nghĩ tới, Kiều Dĩ An lại biết bí mật của cô ta.
Mấy năm qua sống trong ký túc xá, chi phí ăn mặc của cô ta vẫn luôn là người tốt nhất trong sáu người, nhưng nhà cô ta chỉ thuộc tầng lớp giai cấp công nhân bình thường... Tất cả mọi người đều cho rằng gia thế của cô ta không tệ, Phàn Linh Linh, Ngô Gia Dao cùng vì vậy mà coi cô là người đứng đầu, hiện tại nếu như bị những người khác biết.
Hậu quả kia...
Quả thực không dám tưởng tượng.
Da môi Đường Giai cũng sắp bị cô ta cắn đến rách, cô ta nhìn chằm chằm Kiều Dĩ An, trong khoảng thời gian ngắn đúng là không biết nên nói gì cho phải, chỉ cảm thấy trong cổ họng bị nghẹn bởi một cục máu tanh không phun ra được, thiếu chút nữa thì bị nghẹn chết!
Giọng nói của hai người rất nhỏ, cộng thêm bị cách một khoảng xa, những người khác lại không dám vào gian phòng, cho nên căn bản không ai nghe thấy cụ thể nội dung mà hai người nói.
Lỗ tai thoáng giật giật, Kiều Dĩ An nghe thấy một loạt tiếng bước chân chạy vội bên ngoài cửa, đến tiếng chủ nhiệm lớp đang nói chuyện với quản lý ký túc xá, cuối cùng mới thấy bóng dáng hai người xuất hiện tại cửa.