Chương 18
không thích thì thôi.
“Cùng tôi lên giường, vì tôi hợp ý em sao?” Anh cảm thấy cổ họng đau rát, nuốt vào cũng khó khăn, cho nên âm thanh đều run rẩy.
Vấn đề anh hỏi, sẽ làm cô chán ghét sao?
Chán ghét cũng tốt, so với sự hờ hững của cô còn tốt hơn.
Giang Ý Miên theo thói quen lại trầm mặc.
Nhìn thấy hình ảnh của Thương Ký dần dần rút đi, đứng ở trước mặt cô là một chàng trai khác.
Anh cùng cô quan hệ va chạm thể xác.
Trước và sau cùng người khác có chút không giống nhau, cô khe khẽ thở dài, nắm bàn tay anh kéo đi, không đành lòng nhìn đôi mắt phiếm hồng của anh.
“Có phải anh không chấp nhận được, không cùng bạn gái trao đi lần đầu tiên?” Hẳn là như vậy, nên lúc nào gặp cũng canh cánh trong lòng.
Phạm vi suy đoán của cô chỉ có ngần ấy.
Yến Thành không nói lời nào, tùy ý để cô dắt tay mình đi, bàn tay cô rất nhỏ và mềm mại, chỉ nắm được nửa bàn tay anh.
Tóc mái màu đen buông xuống ngoan ngoãn, dưới ánh nắng màu sắc hiền hòa mềm mại, có thể vì khổ sở, anh rũ mắt, lông mày nhíu lại, lông mi cũng thấp hèn theo, môi mỏng mím lại thành một vòng cung.
Nếu bây giờ anh có cái đuôi, lúc này chắc hẳn cũng hạ xuống kéo lê trên mặt đất.
Giang Ý Miên phát hiện ra mình không có cách nào đối với anh.
Cô duỗi tay sờ mặt anh, ngón tay cái vuốt ve bên vành tai, âm thanh mềm mại nhẹ nhàng “Vậy thì yêu đương đi, được không?” Đừng khổ sở Được không?
Hoàn cảnh học tập của cao tam rất yên bình, trường lớp tốt, khang trang sạch đẹp, khu dạy học được xây dựng cách xa nhaụ Vì vậy khu khóa trên cách khóa dưới một khoảng sân.
Lúc đầu Giang Ý Miên cũng buồn vì vấn đề này một chút, nhưng cô cũng chẳng thích thú với mấy em trai non nớt, mấy ngày sau nỗi buồn liền tan biến.
Mỗi tuần một lần, cuộc họp trường kỳ là có cơ hội chạm mặt với khóa dưới.
Ngày thường đám bạn gái bên cạnh sẽ tíu ta tíu tít chỉ trỏ mấy cậu em trai khóa dưới, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Giang Ý Miên dựa vào bên cạnh lan can, một tay chống má, xem đám đông vừa tan học.
“A, cậu xem kìa, em đeo kính đen ấy”.
Cô bạn giơ tay lên chỉ cho cô thấy ”Đẹp trai quá, có thích không?”.
Giang Ý Miên hơi cận thị, nhìn theo nheo nheo mắt lại, thực tế thì cũng không thấy rõ, đáp qua loa ứng phó ”Không có hứng”.
Trên đường về lớp học, cô bạn hỏi với vẻ nghi hoặc ” Gần đây cậu sao không có hứng thú với con trai?” Bình thường mà gặp mấy cậu đẹp trai, cô không như vậy không thèm nhấc kính.
Bằng thời gian chơi với nhau, bạn cô cân nhắc sau đó kết luận “Cậu lại yêu đương”.
Cơ hồ như tự hỏi rồi tự trả lời.
Giang Ý Miên hừ một tiếng, không phủ nhận.
“Mình biết rồi.” “Khi nào cậu mà yêu đương thì sẽ thu tay một chút”.
Cái gì mà thu tay một chút.
Giang Ý Miên cười đánh cô ấy ”Là yêu thật lòng có được không.” Bạn cô không phản bác.
Giang Ý Miên là hải vương, đó là sự thật.
Nhưng lúc cô yêu đương thì sẽ nghiêm túc, đây cũng là sự thật.
Nếu thích anh thì trong mắt cũng chỉ có anh.
Cho dù lúc trước đó từng có nhiều hay ít bạn trai cũ hay mối quan hệ mập mờ, chỉ cần xác định quan hệ yêu đương liền sẽ thu hồi tâm tư.
Trời sập cũng không buồn nói chuyện, cá cũng