⬅ Trước Tiếp ➡

như đứa trẻ bị bắt gặp làm chuyện xấu, rút điếu thuốc ra cho vào gạt tàn.
“Thật lãng phí”.
Cô nhỏ giọng nói.
Yến Thành ho khù khụ.” Ít khi hút”.
Cô như hiểu như không gật gật đầụ Đang muốn nói gì đùa bỡn anh một chút, anh trai cô ngồi một bên rống to nổi điên “Yến thành, mẹ nó cậu ở đâu?
Người đâu?” Anh ta đang bị đối phương nã đạn.
Giang Ý Miên hỏi ” Các anh đều chơi trò gì vậy?” “CF, csgo, Lol linh tinh.” “Ừm” Yến Thành mở trò chơi ra, giao diện đang đăng nhập”.
“Anh trai” Cô gọi.
Chàng trai sửng sốt, từ cổ họng chậm rãi tràn ra một tiếng đáp lại ”…ừm”.
Cô gái nhỏ đã luồn từ chỗ ngồi của mình xuống, chớp mắt luồn qua cánh tay anh, từ phía dưới nhô đầu lên.
Tay đặt vào giữa hai chân anh.
Cằm cô chỉ cách hông anh vài cm.
Không khí dần trở nên sắc tình.
Gương mặt cô ngày càng trở nên vô tội nói “Chỗ này cách âm không tốt…anh đợi lát nữa kêu nhỏ thôi nha” Rốt cuộc cô muốn làm gì.
Mấy chữ này còn chưa kịp nghĩ ở trong đầu, Giang Ý Miên liền thò tay kéo khóa quần của anh ra.
“…” Yến Thành cảm thấy gương mặt mình nóng bỏng.
Cô duỗi tay đi vào, cách lớp vải quần lót xoa bóp, cự vật đang ngủ yên cảm nhận được khiêu khích trắng trợn như vậy, chậm rãi thức dậy hình dạng của nó.
“Bắt đầu cứng.” Cô ngẩng đầu không tiếng động nói thầm, cánh môi khép mở thong thả, cố ý cho anh đọc hiểụ Tầm mắt của Yến Thành cơ hồ không rời khỏi gương mặt cô.
Tháng chín ở thành phố A trời đã vào thu, hôm nay bỗng nhiên có gió lạnh, anh mặc một chiếc áo hoodie, nhưng lúc này lưng đã thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.
Giang Ý Miên vuốt theo hình trụ của cây gậy, lòng bàn tay ấm áp dán vào làn da mỏng, trên dưới loát động xoa nắn.
Làm bộ như không vui trước sự thờ ơ của người con trai, cô vùi mặt dán xuống, nhẹ nhàng cắn một ngụm ở đầu nấm.
Nhưng có điều Giang Ý Miên không biết, chính lúc này bàn tay Yến Thành đặt ở tay vịn của ghế, như muốn bóp nát nó.
“Đừng…” Cự vật của anh hưng phấn đến muốn nhảy lên, muốn cởi bỏ trói buộc, nghĩ…muốn bị cô ngậm vào khoang miệng ướt át.
Giang Ý Miên kéo chiếc quần lót của anh xuống, quy đầu sưng to lập tức nhô đầu ra, loạng choạng chào hỏi cùng cô.
Cô chẳng chút suy nghĩ, vén lên sợi tóc dài lên mang tai, trực tiếp há mồm ra bao bọc lấy đỉnh kia.
Cố tình vào lúc này, anh trai cô cách một chỗ ngồi đánh vào bàn phím “ĐM, Yến Thành cậu có khỏe không?
sao kém vậy ?” Chàng trai cả người run rẩy, run tới mức dáng ngồi thay đổi một chút.
Nhưng Giang Ý Miên biết, anh không phải là bị dọa sợ.
Là anh sướng.
Yến Thành khẽ nhếch miệng muốn thở dốc, nhưng sợ mọi người nghe thấy, còn có lời nhắc nhở vừa nãy của cô, bộ dáng ẩn nhẫn muốn kêu mà không dám kêu, phối hợp với phải nuốt nước miếng không ngừng nên hầu kết lăn lộn.
Giống như người ta bị chà đạp tới cao trào nhưng lại không dám xin tha.
Giang Ý Miên một bên quan sát phản ứng của anh, một bên dùng đầu lưỡi đảo quanh côn thịt, đầu lưỡi mềm như bông liếm láp thứ nóng bỏng tới cán, muốn cho nước miếng tuôn ra vì vậy lại co rút hàm.
Cô duỗi tay vào phần vải chưa cởi hết, rờ tới cơ đùi rắn chắc, sờ nữa chính là đám lông róc rừng rậm.
Cô gãi gãi vào


⬅ Trước Tiếp ➡