35 năm, lần đầu tiên có một người con gái khiến anh có phản ứng sinh lý, mà người này, lại là một đứa cháu.Chu Đại ngẩng đầu nhìn PPT, vốn dĩ cho rằng qua một lúc nó sẽ mềm xuống, kết quả nhìn hình ảnh xương cốt trên màn hình, hai đùi của Hứa Khả trở nên ngày càng rõ ràng, giống như ở ngay trước mặt.Anh buông chuột xuống, đứng dậy đi vào toilet.
***
5 giờ sáng hôm sau đã có bệnh nhân gọi điện thoại cho Chu Đại, hỏi tình huống thân thể mình.
Chu Đại xoa mày nói chuyện một lát, anh không buồn ngủ, đứng dậy đi rửa mặt, sau khi chuẩn bị đồ xong thì xuống lầu chuẩn bị đến bệnh viện.
Lúc đang xuống cầu thang, anh mở Wechat ra đọc tin nhắn, anh rể Tiêu Minh Viễn nửa đêm nhắn tin đến: “Chu Đại, sáng mai lúc cậu đi làm, tiện đường đưa Hứa Khả đến phòng khám tâm lý nhé. Nhất định phải dẫn con bé đến trước mặt bác sĩ tâm lý, nếu không Hứa Khả sẽ chạy loạn, nói dối với người nhà, chậm trễ thời gian tốt nhất để trị liệu.”
Chu Đại ngẩng đầu, phát hiện mình đã đi xuống tầng hai, liếc mắt nhìn về phía phòng Hứa Khả.
Anh chỉ mới thấy qua Hứa Khả một lần, chín năm trước khi cô vừa bước vào cửa nhà họ Tiêu, lúc đó rất nhiều họ hàng thân thích nhà họ Tiêu đến nhìn, anh đứng sau đám người, cũng không nói chuyện, mà chỉ nhìn thoáng từ xa.Trông cũng đáng yêu, thoạt nhìn cũng rất trầm tĩnh, so sánh với dáng vẻ ngày hôm qua khác một trời một vực.
Tính cách của Hứa Khả anh không biết, tuy rằng có chút kỳ quái, nhưng nhìn qua vẫn là người bình thường, không biết nhà họ Tiêu vì sao lại đưa cô đi gặp bác sĩ tâm lý.
Anh hơi do dự, nhưng vẫn đi đến gõ cửa.
Hứa Khả bị tiếng gõ cửa làm giật mình tỉnh giấc, cô khiếp sợ, tim đập kịch liệt. Bật đèn lên, phát hiện tiếng động từ ngoài cửa, đập rầm rầm, cả người cô căng chặt, trái tim như nhảy lên cổ họng.
“Hứa Khả, dậy chưa?”
Là Chu Đại.
Hứa Khả nhẹ nhàng thở ra, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Rời giường.”
Khoảng khắc cửa mở ra, Chu Đại nhìn thấy cô cầm chiếc ghế trong tay, dáng vẻ cảnh giác.
Ánh mắt anh dời xuống, cô gái nhỏ không mặc áσ lót, hai đầu vú phấn nộn màu hồng phấn cách lớp áo ngủ mỏng manh không thể che giấu được.
Cổ họng khô khốc.
Hương thơm lạ lẫm còn nồng hơn hôm qua.
Ánh mắt Chu Đại tối xuống.
Nhìn vẻ mặt u ám của anh, trong lòng Hứa Khả có hơi sợ, lúc cho rằng bản thân làm sai chuyện gì, lại không cẩn thận liếc xuống đũng quần người đàn ông.
Hứa Khả sững sờ, cô đã thành niên nên đương nhiên biết đây là cái gì, vài giây sau cô mới phản ứng lại, mắng một câu: ” Lưu manh!”
Ấn tượng của Hứa Khả đối với người đàn ông này chính là sắc lang, vô sỉ.
Nghe nói đàn ông vào buổi sáng đều dễ dàng cương cứng, các bạn nam trong lớp cô thỉnh thoảng đũng quần sẽ phồng lên một cách khó hiểu, cô còn đã gặp qua có người ở trường học tự sướng.
Nhưng đó là học sinh kém trong lớp, vẫn chưa thành niên, hoặc khả năng khống chế kém.
Nhưng Chu Đại cũng được coi như đã lớn tuổi, không khống chế được dục vọng của bản thân còn chưa tính, vậy mà còn ở trước mặt cháu gái cũng không kiêng dè.
Căn bản chính là một tên biến thái!
Mặt Chu Đại vô cảm, xoay người đi xuống lầu: “Cho cháu mười phút, tôi đưa đến phòng khám tâm lý.”