⬅ Trước Tiếp ➡

Trong viện trăm hoa khoe sắc, nhóm nữ khách khen ngợi lẫn nhau, từ y phục, trang sức đến trượng phu, con cái. Giản Khinh Ngữ cả đời này cũng chưa từng nghe qua nhiều lời êm tai đến thế, càng nghe... càng muốn ngáp một cái.
Ngáp ở đây tuy không phải là chuyện gì lớn, nhưng sẽ dễ khiến các nữ khách kia cảm thấy mình lười biếng. Giản Khinh Ngữ hiện giờ vẫn cần phải tìm một mối hôn sự có thể diện, giúp nàng hoàn thành di nguyện của mẫu thân, cho nên không thể để xảy ra sơ xuất.
... Nhưng cũng vì vậy mà nàng bị chôn chân ở chỗ này.
Giản Khinh Ngữ ráng nhịn đến nước mắt cũng sắp rỉ ra, đến lúc sắp không chịu nổi nữa, Tần Di đột nhiên mở miệng "Xem ta kìa, chỉ lo nói chuyện phiếm với các vị phu nhân, lại quên tiếp đón các cô nương. Khinh Ngữ, Mạn Thanh, trong hoa viên đã có chuẩn bị điểm tâm, hai đứa dẫn các cô nương đi nếm thử đi. Đừng có đứng gần hồ quá, tránh để bất cẩn rơi xuống nước."
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Giản Khinh Ngữ vô cùng xác định, người trong phòng kia chính là Tiểu Thập, thủ hạ số một của Lục Bồi Chi.
Thế nhưng hôm nay hắn lại lắc mình biến hóa thành Cẩm Y Vệ... Không, theo tình hình hiện tại, hắn rõ ràng vẫn luôn là Cẩm Y Vệ, chỉ là lúc trước che giấu thân phận mà thôi.
Giản Khinh Ngữ nhớ tới lúc trước vô tình nghe phụ thân nhắc qua, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Lục Viễn đã từng mang theo hai thủ hạ đi Mạc Bắc làm nhiệm vụ. Hai người phân biệt, gọi là Quý Dương và Chu Kỵ. Nếu Tiểu Thập là Quý Dương, vậy Thập Nhất chính là Chu Kỵ, còn Lục Bồi Chi thì... Trong đầu nàng bỗng nhiên tái hiện lại cảnh tượng một đoạn mũi đao vén màn xe ngựa lên, nháy mắt, dường như có hàng ngàn con thảo nê mã gào thét chói tai phóng ngang qua đầụ..
Nàng vậy mà lại trêu chọc phải Cẩm Y Vệ Ngay cả hoàng thân quốc thích còn không dám chọc Cẩm Y Vệ Nàng không chỉ lợi dụng bọn họ, cuối cùng còn dùng một lọ mông hãn dược tự chế bậy bạ thuốc hết cả một đoàn người. Vậy cũng bỏ qua đi, nàng thế mà còn dám cả gan để lại một tờ giấy và một tấm ngân phiếu cho Lục Bồi Chi...
Nhớ tới những chuyện mình đã làm, mặt mày Giản Khinh Ngữ tái mét.
Người bên trong Vân Đài Các vẫn còn tiệc rượu say sưa, không chút sợ sệt, chẳng coi ai ra gì, bày ra hình tượng Cẩm Y Vệ không khác gì ngày thường. Rõ ràng là một đám đầu sỏ tới phá hỏng tiệc xem mắt của người ta, Hầu phủ không chỉ không dám đắc tội mà còn phải ráng cung phụng cho bọn họ ăn ngon uống tốt. Ngay cả Ninh Xương Hầu từng tuổi này cũng phải tự mình tươi cười làm lành, kính rượu với bọn họ.
Bên ngoài Vân Đài Các, Giản Khinh Ngữ dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống đất, bên tai đều là tiếng tim đập thình thịch thình thịch, còn trong đầu chỉ hiện lên mỗi gương mặt của Lục Bồi Chi.
Khó trách hắn chưa bao giờ làm chuyện gì sai trái phạm tội, nhưng lại khiến nàng cảm thấy hắn lúc nào cũng sẵn sàng vặn cổ ai đó; rõ ràng là ăn mặc như một công tử phong lưu, nhưng nhìn thì không khác gì lúc nào cũng có thể lôi ra một thanh đao, chém người như chém dưa hấụ.. Hóa ra, tất cả sự sợ hãi của nàng đối với hắn đều có nguyên nhân. Chỉ là lúc đó nàng một mực nghĩ đến chuyện lên kinh, nên chưa từng cẩn thận suy ngẫm vì sao mình lại sợ hắn đến thế


⬅ Trước Tiếp ➡