Chương 11
Kiếp này của mình coi như bỏ rồi. Nếu lúc trước chỉ đơn giản là đào tẩu cũng còn có thể du di bỏ qua, nàng lại cố tình đi tìm đường chết nhục nhã Lục Bồi Chi một hồi. Tuy nàng ít tiếp xúc với ngoại nam, nhưng đã xem không ít thoại bản. Trong sách đều nói, nam nhân hận nhất là bị lừa gạt, bị sỉ nhục, bị nói là không được... Ừ, cái qué gì nàng cũng làm cả rồi.
Giản Khinh Ngữ im lặng bưng kín mặt, cảm thấy kiếp này sống không còn gì luyến tiếc. Đột nhiên, nàng nghe thấy phụ thân mình hỏi mục đích đám Cẩm Y Vệ tới đây. Nàng ngẩng đầu, nghiêng lỗ tai lắng nghe, thanh âm trong phòng xuyên qua lớp cửa giấy mỏng truyền ra ngoài.
"Bọn ta thì có mục đích gì đâu, chỉ là nghe nói trong phủ ngài thiết yến, nên mới tới đây xin chén rượu nhạt. Hầu gia không phải là không chào đón đó chứ?" Là giọng của Quý Dương.
Ninh Xương Hầu vội nói "Sao có thể chứ, các vị đại nhân tới phủ làm khách, bản Hầu cao hứng còn không kịp, sao lại không chào đón chứ."
"Vậy thì bọn ta cũng không cần phải khách khí làm gì, trong phủ Hầu gia có rượu gì ngon, ngàn vạn lần đừng có giấu nhẹm đi đấy nhé Nếu uống không được tận hứng, mấy huynh đệ bọn ta chắc ngày mai lại phải tới đây thêm chuyến nữa." Quý Dương nửa đùa nửa uy hiếp.
Ninh Xương Hầu phủ tuy đã có phần suy thoái, nhưng địa vị cũng không phải là một tên Cẩm Y Vệ nho nhỏ có thể so sánh được. Nhưng Quý Dương có thái độ như vậy mà không ai dám nói cái gì, có thể thấy được quan tước, phẩm giai đối với Cẩm Y Vệ bọn họ mà nói chẳng là cái đinh gì. Chỉ cần bọn họ còn được Thánh Thượng tin dùng thêm một ngày, thì một ngày đó bọn họ vẫn có thể không coi ai ra gì.
"Vâng, vâng, vâng, các vị đại nhân cứ tận tình mà uống, nếu không đủ, bản Hầu gọi người tới tửu lâu tốt nhất mua thêm rượụ Nhất định sẽ để cho các vị đại nhân uống đến thống khoái " Ninh Xương Hầu gượng cười phụ họa, tiếp theo lại nâng chén lên kính rượụ
Nghe thấy trong phòng vang lên tiếng cụng chén choang choang, Giản Khinh Ngữ thầm nghĩ, Quý Dương từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng liền chẳng có lấy một phần vui vẻ, còn không ít lần lén sau lưng Lục Bồi Chi gây phiền toái cho nàng, bất quá nàng cũng đã từng đùa bỡn hắn rất nhiều lần. Hai người mỗi lần đối đầu với nhau đều tạo ra tràng cảnh gà bay chó sủa, e là tên kia hận mình đến chết.
Nếu hắn biết được nàng là nữ nhi của Ninh Xương Hầu, sợ rằng hắn sẽ là người trước tiên tới còng đầu nàng đi, làm sao có thể thỏa thích ngồi uống rượu mua vui ở Hầu phủ giống như bây giờ? Cho nên... hắn cũng không biết nàng đang ở Hầu phủ?
Giản Khinh Ngữ bất tri bất giác cong người cuộn mình lại thành một khối, đầu óc suy nghĩ ngày càng chậm chạp. Hôm qua nàng ngủ trễ, sáng nay lại phải dậy sớm vì yến tiệc xem mắt. Nàng đã chịu không nổi từ lâu, chẳng qua là do ban nãy quá mức kinh hãi nên mới tạm thời quên đi cơn buồn ngủ. Bây giờ nàng ngồi xổm trước cửa suy nghĩ mông lung, hai mắt từ từ díp lại.
Gió mùa hè ấm áp, ngoài sân có cây đại thụ cành lá sum xuê, giúp nàng che đi hơn nửa ánh nắng. Giản Khinh Ngữ ngồi dựa lưng vào tường, nhanh chóng ngủ đến không biết trời trăng mây nước. Cửa sổ hướng về phía nắng, nên không có mấy ai đi qua đi lại chỗ này, bởi vì vậy mà không ai nhìn thấy nàng ngồi ngủ ở đây. Nàng lơ đãng ngủ quên một trận đến tận lúc mặt trời xuống núi.