Chương 12
Cuối cùng, nàng bị tiếng chén dĩa va chạm mà bừng tỉnh, mở to mắt, phát hiện bốn phía đã tối đen. Nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm phía trước một lúc lâu, cuối cùng nghe có thanh âm truyền ra từ phía sau cửa sổ mới dần thanh tỉnh.
...Đám Cẩm Y Vệ này thế mà còn chưa đi
Nghe giọng nói của bọn họ rõ ràng là đã mang theo chút men say, Giản Khinh Ngữ nhếch miệng cười, càng thêm xác định Quý Dương không biết đến sự tồn tại của mình. Nàng thở nhẹ một hơi, đấm đấm cẳng chân đã hơi tê cứng, đỡ lấy vách tường, chậm rì rì đứng dậy. Khi cả người đã đứng vững chuẩn bị bỏ đi, nàng lại chợt nghe trong phòng có người hỏi Quý Dương nannan
Từ con đường lát đá đến trước núi giả chỉ dài khoảng năm thước ngắn ngủn, nhưng Giản Khinh Ngữ rề rề rà rà đi cả nửa buổi. Lục Viễn cũng không hề tỏ ra nóng nảy, mặt không cảm xúc, nhìn nàng chằm chằm. Tú Xuân đao đã ra khỏi vỏ bị hắn nắm trong tay, âm u phản chiếu lại ánh trăng bàng bạc, phảng phất tỏa ra mùi máu tươi.
Giản Khinh Ngữ nhìn lưỡi dao sắc bén, thầm nghĩ hắn lát nữa có phải sẽ dùng thanh đao này mà gọt đầu mình xuống hay không? Hay là giống như đám Cẩm Y Vệ kia bàn bạc, sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn hơn để tra tấn nàng?
Nàng mơ mơ hồ hồ suy nghĩ rất nhiều chuyện, mỗi bước bước ra lại càng lúc càng chậm. Khi bước chân suýt nữa là dừng lại, nàng đột nhiên không kịp phòng bắt gặp phải ánh mắt của hắn bắn tới. Nàng kinh ngạc, rồi lại theo quán tính mà bước nhanh hơn, cuối cùng dừng lại trước mặt hắn hai bước.
"Nói, nói chuyện với ngoại nam là không hợp quy củ, ngài gọi ta tới đây làm gì?" Không đến bước đường cùng, Giản Khinh Ngữ sẽ vẫn kiên cường giả vờ mất trí nhớ.
"Ngoại nam à." Lục Viễn không chút cảm xúc lặp lại hai chữ này, dưới đáy mắt sâu thẳm như miệng giếng cổ lóe lên một tia trào phúng.
Giản Khinh Ngữ vừa thấy biểu tình u ám của hắn liền quyết đoán lập tức quay đầu bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp nhấc chân lên, phía sau cổ đã bị túm lại, xách đi, đè xuống trên vách núi giả.
Sau lưng ma sát với vách núi thô ráp, truyền tới một chút đau đớn, nhưng nàng còn chưa kịp phản ứng, thì chiếc cằm thon dài đã bị nắm lấy. Hắn không dùng sức, nhưng vẫn đủ để giam cầm cả người nàng lại. Giản Khinh Ngữ không khắc chế được cảm xúc của mình, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía hắn.
"Ngoại nam. Thì ra trong mắt Nam Nam, ta là ngoại nam a." Âm cuối của hắn nhẹ thả, lộ ra một chút thân mật, tựa như đang nói chuyện với sủng vật đã thất lạc hồi lâu của mình.
Giản Khinh Ngữ nghe đến hai chân run rẩy.
Đã nói đến mức này, rõ ràng là hắn không thèm tin tưởng mấy lời dối trá của nàng lúc nãy. Nếu thức thời một chút, nàng bây giờ phải nên ôm lấy đùi hắn khóc rống lên, sám hối các kiểụ
Nhưng Giản Khinh Ngữ lại không làm thế.
Trong đầu nàng bây giờ đã bị 180 thủ đoạn tra tấn đủ kiểu của Cẩm Y Vệ dọa cho choáng váng, đối mặt với chất vấn của Lục Viễn, nàng gần như trả lời một câu thiếu não "Ta không phải Nam Nam, ngài nhận sai người rồi."
Lời còn chưa dứt, liền cảm nhận được hơi thở của nam nhân trước mặt trở nên nặng nề, trái tim nàng run rẩy, vội vàng muốn giải thích, nhưng chưa kịp nói gì thì đã thấy nam nhân trước mắt khẽ cười một tiếng, khuôn mặt anh tuấn trời sinh mang theo cảm giác xa cách, khóe môi gợn lên, thiếu đi một chút lạnh lùng nhưng lại nhiều hơn một tia tà khí khiến người ta hoảng hốt.