⬅ Trước Tiếp ➡

Giản Khinh Ngữ nhìn khóe môi nhếch lên của hắn, cùng với ánh mắt không hề có một chút ý cười, thầm nghĩ nàng kiếp này coi như bỏ rồi.
Đang lúc nàng tự hỏi bản thân rằng mình nên giãy giụa hấp hối thêm một chút hay là vẫn nên khẳng khái đưa đầu ra cho hắn gọt, thì đầu ngón tay hắn bất chợt buông cằm nàng ra. Nàng chưa kịp thở phào lấy một hơi, đầu ngón tay kia lại một đường trượt xuống phía dưới. Hơi lạnh trên ngón tay xẹt qua cổ nàng, khiến nàng từng trận run rẩy, muốn tránh cũng không thể tránh được, chỉ đành trân mình chịu đựng mà cắn chặt môi dưới.
Đầu ngón tay mơn trớn yết hầu yếu ớt của nàng, chậm rãi du tẩu đến chỗ giao nhau giữa cổ áo, cuối cùng dừng lại phía trên thắt lưng bên hông nàng, tựa như một con dã thú, chầm chập tuần tra lãnh địa của nó. Ngay khi ý thức được ngón tay kia đang câu dẫn tháo thắt lưng của mình ra, Giản Khinh Ngữ kinh hoảng bắt lấy cánh tay hắn.
Nàng thấp hơn một cái đầu so với Lục Viễn, bàn tay lớn nhỏ cũng khác nhau rõ rệt. Nàng phải dùng cả hai tay mới khó khăn lắm giữ lại được bàn tay của Lục Viễn. Độ ấm từ lòng bàn tay nàng truyền sang mu bàn tay hắn. Lục Viễn dừng động tác, nhìn mu bàn tay của mình có bảy tám dấu hằn do bàn tay và móng tay của nàng tạo ra. Giản Khinh Ngữ cứng đờ người, đầu óc dần dần bắt đầu chuyển động.
"Nơi, nơi này là Hầu phủ. Ta là Đại tiểu thư Hầu phủ, cho dù ngài có mánh khóe thông thiên, cũng, cũng không thể làm như vậy." Khuôn mặt nàng trắng bệch, nói ra một câu uy hiếp. Uy hiếp xong liền có chút hối hận.
Người ta chính là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, hoàng thân quốc thích cũng không thèm để ở trong mắt. Một cái Hầu phủ nho nhỏ này thì tính là cái gì? Nàng có dọa nạt thì cũng tốn công vô ích mà thôi, ngoại trừ chọc giận hắn ra thì chẳng còn tác dụng gì khác.
Thế mà Lục Viễn nghe xong lại buông nàng ra.
Khi bàn tay mang theo vết chai mỏng của hắn rút ra khỏi hai tay nàng, Giản Khinh Ngữ hơi sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ tới hắn đột nhiên trở nên dễ nói chuyện như vậy.
Một sự im lặng lan truyền trong đêm tối, mây đen lại một lần nữa che khuất ánh trăng, cho dù gần trong gang tấc, nhưng Giản Khinh Ngữ cũng không thấy được rõ mặt Lục Viễn, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy bóng dáng của hắn.
Trong bóng đêm, Lục Viễn chậm rãi mở miệng "Nàng nói nàng không phải Nam Nam?"
Giản Khinh Ngữ "..." Câu hỏi này nàng không cách nào trả lời. Nói không phải tương đương với tiếp tục chọc giận hắn, còn nói phải, khác nào thừa nhận nàng mới vừa nói dối?
Đúng lúc nàng đang rối rắm, Lục Viễn không cảm xúc nói một câu "Vậy chứng minh cho ta xem."
Giản Khinh Ngữ lại sửng sốt một chút, hơi không rõ ý tứ của hắn "...Chứng minh thế nào?"
Lục Viễn yên lặng một lát "Dưới bụng nhỏ của Nam Nam có một vết bớt, nếu nàng không có chứng minh nàng không phải là Nam Nam."
Bậy bạ, trên người nàng làm gì có cái bớt nào, chẳng lẽ hắn trêu chọc quá nhiều nữ nhân nên nhớ nhầm? Giản Khinh Ngữ vừa định phủ nhận, đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ bất an.
"Chứng minh cho ta xem." Lục Viễn lời ít ý nhiềụ
Giản Khinh Ngữ "..."
Lục Viễn nói xong, bốn phía chợt một mảnh tĩnh mịch, không biết qua bao lâu, ánh trăng từ sau mây đen nhô ra, khuôn mặt lạnh lùng của hắn lại một lần nữa xuất hiện trong mắt nàng.
Có lẽ Giản Khinh Ngữ đã im lặng lâu lắm rồi, nên khi Lục Viễn rũ mắt xuống trực tiếp đối diện với ánh mắt của nàng, trong mắt hắn lại lạnh hơn một chút "Muốn ta giúp nàng không?"


⬅ Trước Tiếp ➡