Chương 14
Ban ngày ngủ quá nhiều, buổi tối liền khó ngủ, Giản Khinh Ngữ suy nghĩ nguyên nhân Lục Viễn bỏ lại cái vỏ đao đến tận nửa đêm, nhưng nghĩ trái nghĩ phải, nghĩ sao cũng thấy hắn chính là muốn đổi biện pháp khác chơi chết mình. Bởi vì nghĩ đến quá nhiều kiểu để chết, nên Giản Khinh Ngữ trằn trọc đến tận giờ Dần mới mơ mơ màng màng thiếp đi.
Sau khi nàng ngủ không bao lâu, cửa sổ khóa trái đột nhiên phát ra động tĩnh rất nhỏ. Nháy mắt tiếp theo, một thân ảnh xuất hiện trong phòng. Người kia thấy nàng ôm chặt cái vỏ đao nằm ngủ, đôi mắt khẽ dao động, vẻ mặt còn chưa kịp hòa hoãn, liền chứng kiến cảnh người nào đó đang say giấc nồng, hai hàng mi nhíu lại, lẩm bẩm nói một câu 'cút ngay'.
Chỉ có hai chữ không đầu không đuôi như thế nhưng lại khiến ánh mắt nam nhân kia đột nhiên tối lại. Một lát sau, hắn dùng chỉ phong quét qua, thổi tắt ánh nến sắp tàn trên bàn.
Giản Khinh Ngữ ngủ không được yên. Chốc lát thấy mình bị bán vào thanh lâu, chốc lát lại mơ thấy tên tiểu tử Quý Dương kia nghiêm hình bức cung mình, cầm một thanh hình cụ sắt nung đỏ dí tới gần, khiến nàng sợ hãi mà kêu hắn cút ngay nhưng không cách nào ngăn cản thanh sắt nung rơi xuống người.
Hậu quả của cơn ác mộng này chính là nàng ngủ không tới hai canh giờ liền tỉnh dậy.
Giản Khinh Ngữ mở to hai mắt, đầu đau đến muốn nứt ra, nhưng lại có loại cảm giác nhẹ nhàng thở phào. Nàng đưa tay xoa xoa cánh mũi, cánh tay trong lúc vô tình lại chạm đến thứ gì đó lạnh lẽo, cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là cái vỏ đao Tú Xuân đao vừa nhặt được hôm qua.
Nàng "..." Dám ôm cái thứ này ngủ cả đêm, vậy thì gặp ác mộng là đúng rồi.
Nhớ tới cảnh tượng trong mộng, Giản Khinh Ngữ run lên, đột nhiên hối hận đã xách cái vỏ đao này về. Lẽ ra nàng nên mặc kệ nó ở hoa viên, đợi những người khác phát hiện ra, sẽ tự đem trả cho Lục Viễn, nàng cũng không cần phải lo lắng hắn sẽ vì cái vỏ đao mà tới tìm nàng lần nữa.
Giản Khinh Ngữ liên tục thở dài, lại suy tư xem bản thân có muốn vứt bỏ cái vỏ đao này thêm một lần nữa hay không? Lục Viễn đã nói lần sau sẽ tới lấy mạng chó của nàng, nàng có nhặt về cái vỏ đao hay không thì hắn vẫn sẽ tới thôi... Nghĩ đến đây, nàng chợt cảm thấy nhặt cái vỏ đao này ngược lại cũng tốt, ít nhất sẽ không chọc giận hắn.
Tưởng tượng tới cảnh hắn lúc nào cũng có thể xuất hiện, Giản Khinh Ngữ càng thêm đau đầu, rầu rĩ đem vỏ đao giấu dưới gối, rồi mới khoác thêm áo ra khỏi cửa.
Trời chỉ mới tờ mờ sáng, nắng còn chưa lên, bầu không khí trong lành giúp nàng trấn an cơn đau đầụ
Giản Khinh Ngữ đứng trước cửa không bao lâu, Anh Nhi liền ngậm bánh bao tiến vào trong viện, vừa nhìn thấy nàng, hai chân đột ngột ngừng lại, lấy bánh bao ra khỏi miệng, giống như gặp quỷ, vẻ mặt khiếp sợ, hỏi "Đại tiểu thư, sao ngài đã dậy rồi? "
"Ngẫu nhiên dậy sớm một bữa thôi, có gì kinh ngạc đâu?" Giản Khinh Ngữ bật cười.
Anh Nhi khóe miệng hơi cong "Không phải ngẫu nhiên dậy sớm, mà từ lúc ngài hồi phủ đến giờ, đây là lần đầu tiên á." Ngay cả yến tiệc xem mắt hôm qua, Đại tiểu thư còn chưa dậy sớm vậy đâu
Giản Khinh Ngữ dở khóc dở cười, đang muốn lảng sang chuyện khác, nhưng lại không tự chủ được ánh mắt, dừng lại trên cái bánh bao trong tay Anh Nhi.