⬅ Trước Tiếp ➡

"Vậy sao được, cơm trưa ngài ăn không có bao nhiêu, bữa tốt ít nhiều cũng phải ăn một ít." Anh Nhi vội vàng khuyên nhủ.
Giản Khinh Ngữ vẫn không muốn ăn cơm, nhưng lời cự tuyện ra đến bên miệng, đột nhiên nghĩ tới buổi tối vẫn còn một trận chiến ác liệt đang chờ nàng. Nếu thật sự để bụng đói, e là sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của nàng.
"...Vậy đưa một chén chè đậu xanh ướp lạnh đến đây đi." Nàng châm chước.
Anh Nhi thở phào một cái, cười đáp ứng nàng.
Biệt viện có phòng bếp riêng để nấu nước, không bao lâu sau nước nóng đã nấu xong. Hai thô sử nha hoàn một trước một sau bưng nước vào phòng ngủ, không ngừng đổ vào thùng tắm để pha nước. Giản Khinh Ngữ thích tắm nước lạnh, nên cố ý đứng một bên nhắc nhở bọn họ đừng để nước nóng quá. Đợi đến khi thùng nước tắm đã ấm áp vừa phải, nàng mới hài lòng cho nha hoàn lui ra.
Trời mùa hè oi bức, ngồi không cũng toát một lớp mồ hôi mỏng, Giản Khinh Ngữ cởi y phục, tiến vào trong nước. Nàng ngâm mình vào trong thùng nước không quá nóng này, thoải mái thở nhẹ một tiếng, căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng trở nên khoan khoái hơn một chút.
Tắm táp đến khi nước trở nên lạnh, nàng mới lười biếng leo từ trong thùng tắm ra, lau người khô ráo rồi mặc yếm vào. Nàng lại thong thả mặc từng món y phục, đợi đến khi ngồi xuống trước bàn trang điểm, bên ngoài trời cũng chỉ vừa chuyển tối.
Giản Khinh Ngữ nhìn bản thân trong gương trang điểm, làn da thật trắng, ngũ quan vừa vặn cân đối, thêm một chút thì quá nhiều, thiếu một chút lại quá ít, dường như không son phấn điểm trang mới là thích hợp nhất. Nàng xem xét đánh giá một lúc lâu, cuối cùng chỉ thoa lên một ít son môn, lại dùng ngón trỏ bôi một ít phấn hồng lên lòng bàn tay rồi nhè nhẹ điểm lên phía cuối đuôi mắt.
Một chút phiếm hồng này biến đôi mắt nguyên bản trông ngây thơ như nai con bất chợt biến đổi thành một dáng vẻ đáng thương. Giản Khinh Ngữ xem xét nửa ngày liền cảm thấy hài lòng, kêu Anh Nhi tiến vào giúp nàng chải đầụ
Một trận gió lạnh thổi qua, Giản Khinh Ngữ càng co người ôm chặt cái vỏ đao, sau đó 'ưm' nhẹ một tiếng rồi không tình nguyện mà mở mắt.
Sau đó, nàng liền nhìn thấy một đôi ủng khảm hoa văn kim vân.
Giản Khinh Ngữ khựng lại một chút, mê mang nương theo đôi ủng nhìn lên trên, tầm mắt lướt qua một đôi chân dài, eo thon rồi đến hầu kết, cuối cùng ngừng lại trước một khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng. Nàng vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, một đôi mắt ươn ướt tựa như mưa phùn trong không khí, mê mang đối diện với ánh mắt của đối phương.
Lục Viễn một tay tùy ý gác lên thanh đao bên hông, từ trên cao nhìn thẳng xuống nàng.
Lại một trận gió lạnh thổi qua, bả vai Giản Khinh Ngữ hơi run lên, ánh mắt của Lục Viễn thanh lãnh u ám, nhìn không ra cảm xúc, gọi nàng "Còn không đứng dậy?"
Chỉ trong nháy mắt, Giản Khinh Ngữ hoàn toàn tỉnh hẳn, giật mình đứng thẳng dậy từ trên mặt đất, kết quá là bởi vì đứng lên quá nhanh, trước mắt nàng choáng váng tối sầm, đâm thẳng vào trong lồng ngực Lục Viễn.
Xa phu Lục phủ đứng dưới bậc thang nhìn thấy cảnh đó cả người căng thẳng, có chút không đành lòng xem tiếp diễn biến tiếp theo. Phải biết, lúc trước cũng không phải chưa từng có cô nương muốn nhào vào ngực đại nhân, nhưng lần nào cũng thế, người còn chưa kịp tới gần đại nhân nhà hắn, đã bị trực tiếp ném ra ngoài, không chỉ không vào được cổng lớn Lục phủ, mà còn bị gán cho cái thanh danh không dễ nghe.


⬅ Trước Tiếp ➡