Chương 19
"Thật, thật sự chỉ là trêu đùa. Tiểu nữ để lại ngân phiếu, không phải là, là vì nhục nhã đại nhân, chỉ là trong lòng cảm nhớ tới ân đức của đại nhân, muốn để lại một khoản lộ phí cho đại nhân," Giản Khinh Ngữ lúc này kiên cường giải thích, nhưng ít nhiều gì cũng có chút chột dạ, nên thanh âm sau đó càng lúc càng nhỏ, "Rốt cuộc tiểu nữ khi đó còn chưa biết thân phận của đại nhân, chỉ nghĩ là có thể trợ cấp một chút, chỉ một chút cho đại nhân..."
Ừ, nói vậy nghe có vẻ giống như nàng tri ân báo đáp nhiều hơn.
Lục Viễn rũ mắt nhìn về phía đôi mắt đáng thương của nàng, suy tư một lúc lâu mới mở miệng "Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn nàng sao?"
"...Tiểu nữ không dám."
Giản Khinh Ngữ cẩn thận nói, thấy hắn tâm tình cũng còn tạm được, nàng liền thử duỗi tay đỡ lấy đầu gối của hắn. Lục Viễn vô cảm nhìn về phía nàng, nàng run lên, nhưng vẫn không dời đi bàn tay nhỏ.
Giản Khinh Ngữ bị một câu 'ta không đủ lực' của Lục Viễn làm cho trong bụng bắt đầu đau lâm râm. Nàng cười gượng một tiếng, lảng sang chuyện khác "Đại nhân còn khát không? Nam Nam lại rót cho ngài thêm một chén trà nha."
Dứt lời, nàng vươn tay định cầm lấy ấm trà, kết quả còn chưa đụng tới, đã bị Lục Viễn nắm lấy cổ tay, Giản Khinh Ngữ lập tức khóc không ra nước mắt "Đại nhân..."
"Không khát." Lục Viễn quét mắt liếc nàng một cái, rồi buông cổ tay nàng ra.
Giản Khinh Ngữ sờ qua chỗ bị hắn nắm, cẩn thận quan sát vẻ mặt của hắn, sau khi xác định hắn không tức giận, nàng mới lại cẩn thận duỗi tay treo qua cổ hắn, nương theo lực của hắn mà bò dậy từ trên mặt đất.
Tuy rằng quỳ không có bao lâu, nhưng lúc đứng dậy, hai đầu gối nàng vẫn mềm nhũn. Cũng may nàng kịp thời rướn tới ngồi xuống trên đùi Lục Viễn, bấy giờ mới không ngã quỵ ra đất.
"... Nam Nam biết sai rồi mà, ngày sau sẽ không dám trêu đùa ngài kiểu này nữa. Ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tạm tha cho ta lần này đi nha," Giản Khinh Ngữ thuận theo lấy lòng, như có như không vờn qua vờn lại trước chóp mũi của hắn. Cuối cùng nhỏ giọng nói một câu, "Đại nhân trong lòng Nam Nam là nam nhân lợi hại nhất đó."
Tuy rằng Lục Viễn ở trên giường chuyên quyền độc đoán, không một chút ôn nhu, nhưng xét thấy nàng lớn đến chừng này rồi chỉ thân thiết duy nhất với một nam nhân là hắn, cho nên câu nói này của nàng tính ra cũng không hẳn là nói dối, bởi vậy nghe cũng khá là chân thành.
Lục Viễn đôi mắt hơi tối lại, dùng ngón tay nâng cằm nàng lên.
"Đại nhân." Giản Khinh Ngữ lại gọi hắn một tiếng mềm như bông.
Đầu ngón tay dời xuống, yết hầu của nàng run rẩy dưới ngón tay của hắn, nhưng vẫn thuận theo mà chờ đợi như cũ. Ngón tay kia lại tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, dừng lại ở bên eo nhỏ, kéo mở thắt lưng. Y phục tản ra, Giản Khinh Ngữ gương mặt phiếm hồng, nhưng vẫn chủ động hôn lên khóe môi của hắn, mút mút mấy cái. Thế nhưng, bụng nàng đột nhiên quặn đau một trận, tiếp theo nàng cảm giác có một dòng nước ấm từ trong người tuôn trào ra.
Giản Khinh Ngữ trực tiếp ngây ngẩn cả người.
"Tiếp tục đi chứ." Lục Viễn khàn giọng thúc giục.
Giản Khinh Ngữ mờ mịt nhìn về phía hắn, sau một lúc lâu, nàng liền cười gượng một tiếng, có chút không biết phải giải thích thế nào... Ngay cả chính nàng còn cảm thấy chuyện này quá mức xảo diệu, xảo diệu đến gần như là cố ý.
Lục Viễn nhìn nàng xấu hổ cười cười, nghĩ đến chuyện gì đó, liền nheo lại hai mắt hẹp dài "Cố ý?"