⬅ Trước Tiếp ➡

Quả nhiên... Giản Khinh Ngữ vội vàng muốn giải thích, nhưng còn chưa kịp mở miệng, bụng nhỏ liền truyền đến một trận đau thấu tim, sắc mặt nàng trở nên tái nhợt "Không, không phải cố ý, của ta thường xuyên không chuẩn ngày, đại nhân cũng biết mà..."
Nói xong, trên người nàng rịn ra một tầng mồ hôi, dòng nước ấm tựa hồ cũng chảy mạnh hơn. Nàng kêu lên một tiếng, theo bản năng gục xuống trên vai Lục Viễn, cuộn người lại, ý đồ muốn giảm bớt đau đớn "Thật sự không phải cố ý."
Cái thứ quỳ thủy này, sớm hay chậm mấy ngày đều là chuyện bình thường. Hôm nay đến ngày, nàng cũng không thấy có dấu hiệu gì báo trước, còn tự nhủ chắc hẳn hai ngày nữa mới tới. Ai biết lại xảo hợp như vậy, bà dì cả tới thăm đúng vào hôm nay, lại còn là ngay thời khắc này nữa.
Nghe thấy giọng của nàng rên ư ử như tiếng mèo kêu, ánh mắt Lục Viễn lạnh lùng "Sao lại đau như vậy?"
"... Ta cho rằng mấy ngày nữa mới tới, nên không có chú ý, trước đó tắm gội bằng nước lạnh, sau còn uống thêm một chén chè đậu xanh ướp lạnh." Giản Khinh Ngữ không còn chút sức lực, nhìn thấy thân hình Lục Viễn khẽ nhúc nhích, liền vội vàng cầu xin, "Đại nhân xin đừng nhúc nhích, chờ ta thêm một chút đi."
Lục Viễn đang định đứng dậy lập tức bất động.
Bụng nhỏ phảng phất như có một cây dao đang múa loạn một trận trong đấy, Giản Khinh Ngữ rúc vào ngực Lục Viễn hồi lâu, cơn đau mới giảm đi đôi chút. Sau khi đã bớt đi phần nào đau đớn, nàng thở nhẹ một hơi, rệu rã ngồi ngay ngắn lại, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện ngay với đôi mắt đen nhánh của Lục Viễn.
Giản Khinh Ngữ bỗng nhiên hơi chột dạ, hắng giọng một cái, rồi nói lấy lòng "Tuy, tuy rằng không thể hành phòng, nhưng những chuyện khác Nam Nam vẫn có thể làm nha."
Dứt lời, đôi tay nhỏ của nàng liền mò xuống phía dưới. Khi vừa động tới đai lưng của Lục Viễn, hai tay đột nhiên bị chế trụ lại.
"Trong mắt nàng, ta là kẻ háo sắc vậy sao?" Giọng của Lục Viễn có chút lạnh lẽo.
Không phải sao? Giản Khinh Ngữ nhớ lại những ngày hắn bị đòi hỏi vô độ lúc trước, nhạy bén phủ nhận "Không phải, là Nam Nam muốn phục vụ đại nhân."
"Không cần." Nhìn nàng nóng lòng muốn dùng việc này để chấm dứt quan hệ của bọn họ, Lục Viễn lãnh đạm đẩy nàng ra, đứng dậy đi ra ngoài.
"Đại nhân " Giản Khinh Ngữ vội vã gọi hắn một tiếng.
Lục Viễn dừng bước chân.
"...Hôm nay không thể phục vụ đại nhân, đại nhân còn nguyện ý thành toàn cho Nam Nam không?" Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi.
Nàng nói câu này không đầu không đuôi, nhưng Lục Viễn lại hiểu rõ. Hắn im lặng hồi lâu rồi đột nhiên hỏi "Lúc trước ở cùng ta, chỉ là để trở về kinh thành?"
"... Đương nhiên không phải, đại nhân phong thần tuấn lãng, Nam Nam cũng có chút động tâm." Giản Khinh Ngữ ngượng ngùng trả lời.
Nghe đáp án không có chút thành ý của nàng, đáy mắt Lục Viễn hiện lên một tia trào phúng, tiếp theo, hắn trả lại một câu lạnh lùng "Ta không thích cưỡng cầụ"
"Cho nên..." Biết đây là ý tứ hắn đáp ứng buông tha cho nàng, nhưng Giản Khinh Ngữ vẫn muốn nghe chính miệng hắn nói rõ ràng.
Lục Viễn nhắm mắt, thanh âm u ám lãnh đạm "Cho nên nàng cuốn gói đi nhanh đi, nếu muốn tốt cho mình. Nếu nàng ở lại, bản quan sẽ niệm tình nàng hầu hạ chu đáo, cho nàng một cái danh phận. Nhưng nếu nàng đi, tương lại muốn quay đầu lại, sẽ không dễ dàng đâụ"
Giản Khinh Ngữ ngồi xe ngựa Lục phủ về nhà. Toàn bộ hành trình trở về, nàng vẫn luôn hối hận đã không mang tấm khăn trải giường theo, mà lại đem giấu ở một góc khuất mà nàng nghĩ là khó mà nhìn thấy.


⬅ Trước Tiếp ➡