Chương 6
"Hầu gia Chấn nhi đã bị thương thành như vậy, sao ngài lại nói những lời tổn thương đến thế. Chưa kể, nếu ngài thật sự bỏ mặc cho nhi tử chết sao phải mời nhiều danh y trị liệu cho nó làm gì? Còn lo lắng đến cả đêm không ngủ được?" Tần Di vội vàng khuyên nhủ, "Lại nói Chấn nhi cũng vì bảo hộ Mạn Thanh, con nó có làm sai gì đâu "
"Đúng vậy, phụ thân, rõ ràng là bọn họ khinh mạn con trước, nói cái gì mà con nhìn giống cố nhân của họ. Đệ đệ chỉ vì bảo hộ cho con thôi, ngài đừng giận đệ ấy." Giản Mạn Thanh cũng khuyên nhủ.
Nghe một nhà ba người đối thoại trong phòng, Giản Khinh Ngữ nhướng nhướng mi, đang nghĩ xem hiện tại có nên vào đó hay không thì nghe được than âm nổi giận đùng đùng của Ninh Xương Hầu "Khinh mạn ngươi? Ngươi thì biết cái..."
Dường như cảm thấy lời nói có chút thô tục, nhưng vì là người có hàm dưỡng bao năm qua nên Ninh Xương Hầu nhịn xuống một chút, sau một hồi mới nghiến răng nghiến lợi tiếp tục nói "Người nói con giống cố nhân của hắn, nếu không phải Quý Dương thì chính là Chu Kỵ? Trong triều đình ai lại không biết, sau khi bọn họ theo Lục Viễn từ Mạc Bắc trở về, liền đi khắp bốn phía trong kinh thành tìm người. Không ít nữ tử đã bị bọn họ đánh giá qua, có nghe thấy ai kêu mình bị khinh mạn đâu? "
Mạc Bắc, Lục Viễn, tìm người...
Chắc, chắc là không trùng hợp vậy đâu hả? Nàng không quen Quý Dương với Chu Kỵ nào cả, chỉ biết hai huynh đệ đi theo Lục Bồi Chi, một người gọi là Tiểu Thập, còn một người thì là Thập Nhất, nhà cũng ở Giang Nam, không có quan hệ gì với kinh thành... Ừ, tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.
Giản Khinh Ngữ thầm thở ra một cái, mạnh mẽ áp xuống bất an trong lòng, bấy giờ mới nhấc chân tiến vào phòng.
Trong phòng ngủ, một nhà bốn người còn muốn nói thêm gì đó, thấy Giản Khinh Ngữ tới liền đồng loạt im lặng lại. Giản Khinh Ngữ giả vờ như không nhìn thấy sự xa cách của bọn họ, chỉ thừa dịp trong phòng tràn ngập mùi máu, nhăn mi lại.
"Phụ thân, con đến thăm Chấn nhi." Giản Khinh Ngữ nhẹ giọng.
"Mèo khóc chuột..." Giản Mạn Thanh lẩm bẩm một câu, bị Tần Di trừng mắt một cái liền im bặt.
Giản Khinh Ngữ ẩn ý liếc nàng ta mộtcái, trực tiếp bước tới trước mặt Giản Chấn "Đệ đã khá hơn chưa?"
Giản Chấn không thích người tỷ tỷ này, lại ngại ngùng trước mặt Ninh Xương Hầu, nên chỉ có thể rầu rĩ lên tiếng đáp lời, nhưng cũng không nói thêm cái gì.
Nghe tiếng vó ngựa xa dần, sự yên lặng xung quanh bắt đầu bị phá vỡ, bên tai lại lần nữa vang lên tiếng náo động ồn ào. Giản Khinh Ngữ thở nhẹ một hơi, vứt khăn tay lên bàn nhỏ, định gọi xa phu tiếp tục khởi hành, đột nhiên nàng chú ý tới Anh Nhi vẫn đang che chắn trước người mình không nhúc nhích.
"Anh Nhi?" Nàng thử hỏi một tiếng.
Chỉ thấy tiểu cô nương trước mặt run rẩy một cái, tiếp đến lại khóc không ra nước mắt, nói "...Đại tiểu thư, nô tỳ hình như không động đậy nổi."
Giản Khinh Ngữ "..."
Anh Nhi sợ tới cả người cứng đờ, Giản Khinh Ngữ đành đỡ nàng đến băng ghế bên cạnh ngồi xuống, đợi nàng đỡ hơn một chút mới không nhịn được cười "Lá gan nhỏ như vậy, vì sao còn phải bảo hộ trước người ta?"
"Ngài là chủ tử, nô tỳ đương nhiên phải bảo hộ ngài," Anh Nhi nhẹ giọng nói một câu, đáy mắt toát ra một tia bội phục, "Đại tiểu thư, ngài thật lợi hại, mũi đao kia mới nãy đã chọc đến trước mắt, nhưng cũng không thấy ngài sợ hãi. Lá gan của ngài thật là lớn."
Ý cười trên mặt Giản Khinh Ngữ cứng đơ, nháy mắt không được tự nhiên nữa. Kỳ thực, nàng mới vừa rồi cũng sợ.