Chương 8
Hai người kia ngươi một câu, ta một câu nói cả buổi mới để ý thấy Giản Khinh Ngữ vẫn chưa hề mở miệng, vì thế không khí đột nhiên tĩnh lại.
Ninh Xương Hầu ho khụ một tiếng, ngập ngừng dò hỏi "Khinh Ngữ đối với hôn phu tương lai có yêu cầu gì không?"
Giản Khinh Ngữ khẽ nheo mắt, liếc nhìn hai người kia thêm một lần nữa rồi mới hơi rũ mắt xuống, sau một lúc lâu liền mang theo chút phiền muộn mà mở miệng "Đêm qua con lại mơ thấy mẫu thân."
Vừa nghe nàng nhắc tới mẫu thân mình, Ninh Xương Hầu liền cho rằng nàng lại định bàn chuyện lập mộ, lập tức trầm mặt "Ta đã bảo cao tăng ở Pháp An Tự làm pháp sự cho mẫu thân con. Mẫu thân con ở dưới suối vàng có biết được chắc cũng đã an lòng nhắm mắt, chuyện lập mộ không cần bàn tới nữa, ta sẽ không đồng ý."
"Phụ thân chớ giận, con suy nghĩ hồi lâu, đã hiểu được chỗ khó xử của ngài, cho nên cũng không muốn ép ngài phải lập mộ vì mẫu thân con." Giản Khinh Ngữ cười chua xót.
Ninh Xương Hầu biểu tình có hơi hòa hoãn "Con có thể suy nghĩ kỹ là tốt rồi, tin rằng mẫu thân con cũng sẽ hiểu được..."
"Nhưng không cách nào hoàn thành di nguyện của mẫu thân, cũng là do con gái bất hiếu, cho nên con đang định quy y làm ni, làm bạn với nhang đèn, cầu phúc cho mẫu thân." Giản Khinh Ngữ chậm rãi ngắt lời hắn.
Ninh Xương Hầu trừng mắt "Ngươi nói cái gì? "
"Nàng nói muốn quy y," Tần Di vội trả lời, nói xong còn giả vờ giả vịt xoa xoa đôi mắt, "Khinh Ngữ thật là hiếu thuận, tỷ tỷ khẳng định sẽ cao hứng lắm. Nói tới, Tĩnh Bồ Am cũng là một nơi tốt..."
Ngày hôm sau, gió mùa hè ấm áp thổi qua, cũng vừa đúng lúc trăm hoa nở rộ.
Ninh Xương Hầu phủ trời còn chưa sáng đã bắt đầu vẩy nước quét nhà, đợi khi thời điểm vừa đến, cửa chính liền rộng mở chuẩn bị đón khách.
Trong phòng ngủ biệt viện, Giản Khinh Ngữ đã lâu chưa dậy sớm như vậy, ngồi trước bàn trang điểm, từng lược, từng lược chậm rì rì chải tóc. Anh Nhi lo lắng nhìn nàng đề phòng, sợ nàng sẽ gục xuống bàn mà ngủ.
Mắt thấy khách khứa ở tiền viện càng lúc càng nhiều, Anh Nhi chỉ đành mở miệng nhắc nhở "Đại tiểu thư, ngài đừng lộn xộn nữa, nô tỳ chải đầu giúp ngài cho."
Giản Khinh Ngữ giống như gà con mổ thóc, ngẩng đầu lên, hai mắt mê mang nhìn về phía nàng, "Hửm?" Thanh âm mềm mại, giống như một chú thỏ đáng thương.
"...Nô tỳ nói, thời gian còn sớm, nếu không ngài lại ngủ thêm một khắc nữa đi, rồi chúng ta lại dậy rửa mặt, chải đầu, trang điểm có được không?"
Lời còn chưa dứt, Giản Khinh Ngữ liền chạy trở ngược về giường, cởi giày nhắm mắt, vô cùng lưu loát, động tác nhanh gọn lẹ không chút vụng về lề mề. Anh Nhi nhìn thấy rất là bội phục.
Một khắc đối với Anh Nhi mà nói là cực dài, nhưng với Giản Khinh Ngữ thì vẫn còn hơi ngắn. Nàng cảm thấy mình giống như mới vừa đặt lưng xuống thôi, còn chưa kịp ngủ đã nghe Anh Nhi gọi mình dậy.
Giản Khinh Ngữ chậm chạp mở mắt, hồi sau liền sâu kín buông một tiếng thở dài.
Dậy sớm đúng là một chuyện thống khổ.
Mắt thấy sắp trễ giờ, Anh Nhi gọi Giản Khinh Ngữ dậy rồi nhanh chóng giúp nàng búi một búi tóc truy tinh lưu nguyệt. Búi tóc lệch sau tai trái, trước trán để lại vài sợi tóc mái lưa thưa, hai bên thái dương là hai lọn tóc dài, thoạt nhìn có vẻ nghịch ngợm đáng yêu, tựa như một tiểu tiên nữ không hiểu sự đời.
Giản Khinh Ngữ lắc lắc đầu, khen "Anh Nhi chải tóc đẹp quá."
"Là do Đại tiểu thư vốn đã đẹp sẵn. Nhiều người chải kiểu tóc này lắm, nhưng Đại tiểu thư là người chải kiểu này đẹp nhất." Anh Nhi nhìn Giản Khinh Ngữ trong gương mà khen.