Đồ Hạ Lưu
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

đang mềm nhũn dựa vào tường, cặp ngực lớn run rẩy lay động trong không khí, da cô trắng đến phát sáng, vầng nhũ màu hồng phấn, đầu nhũ rất nhỏ, khu tam giác phía dưới, lông đen dày dặc giống như khu rừng nhỏ, Lục Tri Hạ không mặc quần áo xinh đẹp như một bức tranh sơn dầụ Lục Tri Hạ đang ở trong trạng thái sợ hãi cực độ, không hề phát hiện bản thân bị nhìn sạch, chỉ giơ tay ra chỉ đằng sau cửa nói "Có...
có gián...
bay qua đây " Tô Cảnh rời mắt đi, nhăn mày "Gián?" Lục Tri Hạ chỉ lên cánh cửa, kích động nói "Anh rể...
Con gián ở đằng sau cánh cửa cạnh anh, nhanh giẫm chết nó hộ em " Tô Cảnh nghe cô nói thì tiện tay kéo cửa, đột nhiên vật thể không xác định biết bay đó lại bay vọt ra.
Lục Tri Hạ lại hét lên một lần nữa, có điều lần này cô không đơn độc một mình nữa, mà mặc kệ bản thân mình vẫn trong trạng thái trần ͙truồng, nhảy bổ lên, trực tiếp xông lên lưng Tô Cảnh.
Bởi vì không khống chế được lực đạo, cô vừa bổ lên, cơ thể lập tức tụt xuống, Tô Cảnh sợ cô bị ngã, vô thức vòng tay ra ôm lấy phần mông cô.
Ngón tay anh bỗng chạm phải một nơi nào đó mềm mại, ấm áp, còn có hơi ướt, Tô Cảnh nhất thời cứng đờ...
Tô Cảnh tự nhận là một người ít ham muốn, từ sau khi kết hôn, những người phụ nữ bên cạnh anh đều lười nhìn một cái, sau khi xảy ra tai nạn xe, anh càng có hơi bài xích chuyện trên phương diện tính ái, bình thường đều không muốn để vợ chạm vào anh, là một người đàn ông, phương diện đó không được là một đả kích vô cùng lớn trong tâm lý, bác sĩ nói anh không cương được không phải là lý do của cơ thể, nhiều hơn là lý do về tâm lý.
Lúc này người con gái trần như nhộng đang bò trên lưng, còn là em gái của vợ anh, anh có thể cảm nhận được rõ ràng bầu ngực mềm mại dính sát lên lưng anh, đè ép xuống, cảm giác cấm kỵ này quả thực quá mãnh liệt, làm Tô Cảnh cảm thấy có hơi chóng mặt, nhịp tim cũng dần nhanh hơn, anh biết ngón tay mình vừa sờ phải âm hộ của em vợ, đó là nơi tư mật nhất của phụ nữ, thậm chí anh còn sờ đến ướt cả tay, trải nghiệm thế này có hơi kích thích quá độ, làm đại não vẫn luôn trấn tĩnh của Tô Cảnh vào lúc này cũng trở nên mơ hồ, không biết phải xử lí thế nào, chỉ ngượng ngùng dịch chuyển ra một chút, khàn giọng nói "Đừng sợ, tôi đưa em vào văn phòng." Lục Tri Hạ bò trên lưng anh rể mới miễn cưỡng tìm được một chút cảm giác an toàn, cũng tìm được lại một chút lí trí, phát hiện bản thân cứ để trần cơ thể bị anh rể đỡ mông, nhất thời ngượng đỏ mặt, nhỏ giọng nói "Em...
Em không mặc quần áo, ra ngoài liệu có bị nhìn thấy không..." Tô Cảnh có hơi bất lực, bây giờ anh cũng không có cách nào đối mặt với người con gái đằng sau, chỉ muốn mau chóng để cô mặc quần áo lên, nói "Tầng này không có người, tôi cõng em qua đó, rồi lại lấy quần áo." Lục Tri Hạ mặt đỏ muốn nhỏ máu, nhỏ giọng nói "Được...
được thôi, cảm ơn anh rể." Thế là Tô Cảnh cứ cõng cô như vậy, mở cửa phòng vệ sinh ra, đầu tiên là nhìn ra ngoài xem xét, sau khi phát hiện hành lang không một bóng người mới nhanh chân cõng Lục Tri Hạ vào văn phòng mình, đặt cô


⬅ Trước Tiếp ➡