Động Tâm
Chương 2
⬅ Trước Tiếp ➡

xế nói “Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy saụ” Số 48 đường Bắc Xuyên là căn hộ độc thân mà cô đã đặt mua trước khi về nước, chỉ thiếu một số thủ tục nữa thôi, nhưng hiện giờ đã có thể vào ở, lại gần đại học G, hoàn toàn khiến cho Mạch Mang Mang hài lòng.
Có vài tin chưa đọc, trong đó có một tin nhắn từ một thầy giáo trong phòng hành chính, người này nói năng lưu loát, thao thao bất tuyệt, trông giống kiểu người “Kiểm soát tin đồn” “Lấy đại cuộc làm trọng”, hay khuyên giải an ủi, chỉ trích kẻ xấụ Mạch Mang Mang không trả lời lại, cô mở tin nhắn của Chung Kê ra, có hai chữ “Ổn chứ?”, từ trước giờ luôn lời ít ý nhiều, cô trả lời “Vâng, đã hạ cánh an toàn.” Đặt hành lý xuống, sau khi dọn dẹp đơn giản, Mạch Mang Mang lái xe tới khuôn viên chính trường đại học G, thời gian hẹn với viện trưởng vẫn chưa đến, cô lo lắng tinh thần mình không tốt, nên đi vào một quán cà phê.
“Một ly cà phê đá.” Tiết trời mùa đông, đây là tháng lạnh nhất ở Dật Thành, từ khi Tô Tranh Nghiên đến đây làm, thì rất ít khách gọi cà phê đá, cô ấy tốt bụng nhắc nhở “Đồ uống nóng Mocha kem trắng và hạt thông đang được giảm giá ạ….” “Không cần.” “Vâng, tổng cộng 40 đồng ạ.” Mạch Mang Mang lấy thẻ tín dụng ra, Tô Tranh Nghiên cố thử cà vài lần, rồi lại nhìn cô ngượng ngùng lắc đầụ Cô định cúi đầu tìm bỗng có một bàn tay duỗi ra từ bên trái của cô, đưa mã QR trên điện thoại cho Tô Tranh Nghiên quét “Tôi trả”.
Cao Vũ cười thân thiện, Mạch Mang Mang gật đầu cám ơn “Tôi sẽ trả tiền mặt lại cho anh.” Cao Vũ từ chối nhiều lần, khó xử quay đầu lại, giống như là muốn xin lệnh của ai, Mạch Mang Mang nghiêng người nhìn theo ánh mắt của anh ta.
Đang là giờ học nên trong quán không nhiều người lắm, chỉ có vài người ngồi cạnh bàn gần cửa sổ, không có ai trông như bạn bè thân thiết của anh ta.
Cao Vũ nhấn mạnh nói “Một ly cà phê thôi mà, không cần đâụ” Anh ta giúp cô trả tiền, nhưng cũng chẳng có ý định lại gần, động cơ đáng nghi ngờ, Mạch Mang Mang liếc anh ta một cái “Tôi không thích nợ người khác”.
Trong túi chỉ có tờ 10 Đô La kỷ niệm, Mạch Mang Mang lấy ra rồi đặt hết lên bàn đẩy về phía anh ta, nói “Hy vọng anh không ngại”.
Cao Vũ nhận lấy “Không sao cả.” Mạch Mang Mang cầm lấy ly cà phê mà nhân viên của quán đưa cho, rồi bước nhanh rời đi.
Trong ấn tượng của cô, năm nào Dật Thành cũng sẽ có tuyết rơi, nhưng năm nay cảnh tượng lại khác xa, bụi bay mù mịt.
Mạch Mang Mang chờ bên hồ sen bằng đá trong khuôn viên trường, mặt hồ đóng băng, kết hợp với khuôn viên này thật sự không hợp nhaụ Trước đây, Dật Thành là một kinh đô cũ, phong cách của đại học G cũng giống vậy, cũ mới đan xen.
Cơn mưa nhỏ dần trút xuống, vài giọt nước mưa thấm vào áo khoác của cô.
Viện trưởng Đường gọi tới, ông ấy nói đang trên đường xuống dưới.
Mạch Mang Mang đi đến đại sảnh của tòa nhà thì bị một người đụng phải.
Anh ta đụng vào người khác nhưng không thèm nói xin lỗi, chỉ liếc nhìn Mạch Mang Mang một cái rồi cúi đầu thấp hơn, nhanh chóng nhấc chân rời đi.
Đột nhiên cô lại nghe được giọng Đường Quốc Phong vang lên sau lưng.
“Đặng Tân, chờ chút.” Đặng Tân bất đắc dĩ đứng yên ở chỗ đó.
Đường Quốc


⬅ Trước Tiếp ➡