Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

hai bước, nhưng rất nhanh lại ép buộc bản thân nâng cằm lên giằng co với anh, mang theo một tia run rẩy không dễ phát hiện mà lên án: "Chẳng lẽ không phải sao...
Mấy năm nay cha căn bản cũng không quản con, hiện tại mới giả bộ làm người cha tốt sao?" Nhiều năm tập múa làm cho cô luôn theo thói quen khẽ nhếch cằm, lộ ra cần cổ thon dài, sống lưng tinh xảo kéo căng thẳng tắp, khi nhìn giống như một nữ vương nhỏ ngạo nghễ đứng tяên chúng sinh, ngạo khí từ trong tản ra ngoài.
Tựa như bây giờ, rõ ràng sợ tới mức mặt trắng bệch, vẫn cố gắng giả bộ không sợ hãi.
Cô đại khái không biết kỳ thật bộ dáng bây giờ của mình như sắp khóc..
Không biết tại sao Doãn Tuyển đột nhiên nhớ tới mấy năm trước cô được trường học mời phụ huynh.
Khi đó cô ước chừng học lớp năm lớp sáu, trong lớp có một bạn học nam ác ý giở trò vén váy của cô lên, ngay tại tiết thể dục, trước mặt mọi người cô liền lột quần của cậu nhóc, cậu bé chịu không nổi đả kích nhục nhã như vậy, vừa gọi điện thoại về nhà khóc lóc kể lể, phụ huynh liền đằng đằng sát khí vì con trai bảo bối tìm lời giải thích.
Lúc nhận được điện thoại của bảo mẫu thì những người khác đang họp ở công ty, vốn chuyện của đứa nhỏ đều là bảo mẫu xử lý, không khéo bảo mẫu hai ngày kia xin nghỉ về quê, nhận được điện thoại của trường học chỉ có thể gọi lại cho anh, anh vốn định bảo thư ký đi một chuyến, đột nhiên lại nghĩ đến Mạnh Vãn Ca cũng không quen biết, đành vội vàng kết thúc hội nghị chạy đến trường học.
Vừa đến văn phòng giáo viên liền thấy mẹ cậu bé vênh váo hung hăng chỉ vào mũi cô mắng chửi, cô bé mím cái miệng nhỏ nhắn, bộ dạng dầu muối đều không ăn, giáo viên hướng dẫn trẻ tuổi đối phó trong ngoài, vừa trấn an phụ huynh vừa ôn tồn dỗ dành cô: "Mạnh Vãn Ca nghe lời, xin lỗi Ngô Dục Quân sẽ không sao, nhé?” "Con không." Cô đáp, âm vang mạnh mẽ, cằm nhỏ giương cao lên, nào có một chút giác ngộ lỗi lầm?
“Là cậu ta vén váy con trước!” Nếu chỉ nhìn bề ngoài của Mạnh Vãn Ca, rất dễ bị lừa gạt, nhìn như nhu nhược thanh tú, tяên thực tế tính tình lại bướng bỉnh kiêu ngạo, là kiểu người không dễ dàng chịu thiệt thòi, người khác khi dễ cô một phần cô nhất định phải trả người ta ba phần, thêm nữa bộ dạng cô bé xinh đẹp tinh xảo, các bạn nhỏ phần lớn nguyện ý làm đồng bọn của cô, nếu như lại nặn ra hai giọt nước mắt, ngay cả giáo viên cũng bị bộ dáng đáng thương của cô mà bỏ qua.
Tuy nhiên chỉ khi chột dạ, nếu không cô khinh thường làm như vậy, nếu đã để cho cô có lý một chút, cô sẽ không tình nguyện chịu yếu thế.
Giọng nói như gà của phụ huynh nữ càng thêm bén nhọn: "Đây là thái độ gì?
Nhìn xem con bé này bày ra thái độ gì?
Làm sai còn có lý?
Một chút giáo dưỡng cũng không có, phụ huynh cậu đều dạy như thế nào?" Mạnh Vãn Ca nhìn thấy anh thì thân thể nhỏ nhắn rõ ràng run lên, đại khái không ngờ tới sẽ là anh đến, nhìn anh, một câu "Cha" nửa ngày không gọi ra khỏi miệng.
Kỳ thật anh không cảm thấy Mạnh Vãn Ca có gì sai, ăn miếng trả miếng trong mắt anh là hợp lý nhất, thậm chí cảm thấy tiểu cô nương hiểu được cách phản kích bảo vệ mình là chuyện không thể tốt hơn, chẳng qua anh không thể biểu hiện ra ngoài trước mặt giáo viên cùng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡