Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

đường cuối phố.
Phương Túc sau khi thay đồ xong, lười biếng nằm dài tяên giường, cô liếc mắt về giường đối diện, Mạnh Vãn Ca, cô bạn cùng phòng của cô, một cô gái có mái tóc đen dài, đang bận chiếc áo sơ mi hở cổ, chẳng buồn mang quần, để lộ ra cặp chân trắng nõn nuột nà, khuôn mặt sắc sảo xinh như họa, dáng người tuy không cao, nhưng thân hình cực kì cân đối, trời sinh là thiên tài khiêu vũ.
Học sinh trong trường hầu như đều là con lai, các cô gái có nhan sắc vượt trội hơn người thường, nhưng Mạnh Vãn Ca ngầm khẳng định Phương Túc là cô gái lai đẹp nhất trong số đó, cô thừa hưởng khuôn mặt xinh đẹp từ dòng máu phương Tây và dáng người nhỏ nhắn, tinh tế từ dòng máu phương Đông, cô hoàn hảo như một người đẹp bước từ trong tranh, vẻ đẹp tinh xảo khiến người ta không thể nói nên lời.
Có rất nhiều người nói cô tính tình kiêu ngạo khó gần, Phương Túc không phủ nhận điều đó, sinh ra trong gia đình bề thế, lại có nhan sắc trời ban, thế gian này được mấy người như cô chứ.
Cô chống cằm, tay cầm một cây kem: "Tớ còn chưa được xem cậu khiêu vũ nữa!" Mạnh Vãn Ca mặc thêm chiếc quần jean, không thèm nhìn cô, đáp: "Có gì đẹp mà xem?
Cậu bắt đầu thích xem khiêu vũ khi nào đấy?" Phương Túc khịt mũi: "Tớ muốn xem cậu khiêu vũ, lần sau có cơ hội cậu dẫn tớ đi xem đi!" "Được thôi" Mạnh Vãn Ca đáp: "Khi nào vũ đạo hoàn thành, tới lúc biểu diễn sẽ cho cậu một vé." Mạnh Vãn Ca nhìn đồng hồ, tay xách ba lô vẫy tay chào Phương Túc: "Tớ đi đây." Sau khi xuống lầu, Mạnh Vãn Ca ghé đến một cửa hàng tiện lợi trước cổng trường, mua một cục cơm nắm, sau đó bắt taxi đến trường học vũ đạo, cậu cắn một miếng cơm nắm, chợt nhớ đến cuộc điện thoại của quản gia, hôm nay là sinh nhật 91 tuổi của Doãn lão gia, buổi tối người trong nhà mau mau quay về tham gia lễ chúc thọ, nghĩ đến đây, miếng cơm nắm đang nhai trong miệng không còn thấy ngon lành nữa.
❋ 02 Cô không mang họ Doãn.
Sau khi chia tay Phương Túc, Mãnh Vãn Ca ghé đến một cửa hàng tiện lợi trước cổng trường, mua một cục cơm nắm, sau đó bắt taxi đến trường học vũ đạo, cậu cắn một miếng cơm nắm, chợt nhớ đến cuộc điện thoại của quản gia, hôm nay là sinh nhật 91 tuổi của Doãn lão gia, buổi tối người trong nhà mau mau quay về tham gia lễ chúc thọ, nghĩ đến đây, miếng cơm nắm đang nhai trong miệng không còn thấy ngon lành nữa.
Cuối cùng cô cũng đến phòng học, cách thời gian vào lớp chưa đến nữa tiếng, cô thay đồ múa và giày chuyên dụng, cầm lấy dải ruy băng, vừa tập vừa suy nghĩ làm cách nào để có thể hợp tình hợp lý mà vắng mặt trong buổi tiệc mừng thọ này.
Một lát sau học sinh lục ɖu.c tiến vào phòng học, giáo viên cũng vào tới, cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào vẹn cả đôi đường, do mất tập trung nên trong lúc luyện tập cô làm sai rất nhiều tư thế, cô liếc mắt thấy cô giáo có vẻ không vui, liền gạt qua chuyện này, trước mắt tập trung vào luyện tập.
Chương trình học kết thúc, Mạnh Vãn Ca bị giữ lại, cô nghĩ rằng cô giáo sẽ phê bình mình, không ngờ rằng cô giáo lại hỏi cô: "Em đã nghĩ tới sau này sẽ học trường nào chưa?" Mạnh Vãn Ca liếc cô giáo một cái, không hiểu tại sao cô giáo lại quan tâm đến vấn đề học tập của mình, cô đành thành thật: "Có thể thi đậu trường nào, em sẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡