Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

Vãn Ca đi tới liếc mắt một cái, thản nhiên nói: "Mẹ con." Doãn Đồng rất kinh ngạc: "Mẹ con lớn lên rất giống người ngoại quốc!" Mạnh Vãn Ca giật giật khóe miệng: "Bà ấy vốn là con lai." Doãn Đồng so sánh Mạnh Vãn Ca với ảnh chụp nửa ngày, đưa ra kết luận: "Bộ dạng hai người không giống chút nào, cô cảm thấy con càng đẹp hơn, chẳng lẽ con là giống cha?" "Vậy thì càng không giống." Mạnh Vãn Ca hừ nói, khi còn bé cô cũng cho rằng mình đại khái giống cha, cho đến khi nhìn thấy Doãn Tuyển cô mới phát hiện, so với Mạnh Hải Âm, cô càng không giống Doãn Tuyển.
"Sao không có ảnh của cha con?" Mạnh Vãn Ca trầm mặc giây lát, nói: "Ở đây không có ảnh của ông ấy, lúc con sinh ra ông ấy đã không ở bên cạnh." Doãn Đồng cho rằng "không ở đây" là chỉ đã chết, không khỏi bóp cổ tay: "Chậc, cha con nhất định là một anh chàng đẹp trai!
Thật muốn nhìn xem bộ dáng của ông ấy ra sao." Mạnh Vãn Ca thầm nghĩ: "Không phải cô từ nhỏ tới lớn đã thấy rồi sao?" Ở nhà cũ một lát, Mạnh Vãn Ca nói với Doãn Đồng: "Chúng ta đến khách sạn đi." Doãn Đồng hỏi: "Vì sao?
Không phải con muốn ở đây sao?" Mạnh Vãn Ca đúng là muốn ở lại, phòng cũ mấy chục năm tuy rằng giữ gìn tốt, nhưng nhiều năm không có người, dù thế nào cũng không giấu được mùi mục nát cũ kỹ trong phòng, cô sợ Doãn Đồng không quen, "Lâu lắm không có người ở, không khí không tốt lắm." "Có sao?
Cô thấy rất sạch sẽ, hít thở một lát là được rồi." Cuối cùng dưới sự kiên trì của Doãn Đồng hai người vẫn ở lại.
Bữa tối ăn ở một nhà hàng cũ gần đó, là cửa hàng Mạnh Vãn Ca thường ghé thăm lúc nhỏ, cô có chút chờ mong, vào miệng lại thất vọng, nhưng cũng không có cách nào phân biệt rõ là do cô thay đổi hay là khẩu vị chủ quán thay đổi, nhìn ra được Doãn Đồng ăn cũng không quen, bởi vậy hai người qua loa kết thúc bữa ăn này.” Sau khi ăn xong, Mạnh Vãn Ca dẫn Doãn Đồng đi dạo một vòng trong nội thành, giống như cô đã nói trước đó, thành phố K thật sự không có gì thú vị, nếu không mang theo lăng kính của thời thơ ấu, chỉ sợ cô cũng không ở được một phút, vì vậy cũng sớm trở về nhà.
Buổi tối Doãn Đồng tắm xong ngồi phịch tяên giường lướt điện thoại, chờ Mạnh Vãn Ca cũng tắm xong đi ra, lập tức đến bên cạnh cô hỏi: "Có phải con cãi nhau với anh hai rồi không?" Tay lau tóc của Mạnh Vãn Ca hơi cứng lại, sau đó lại như không có việc gì hỏi: "Sao lại nói như vậy?" "Vừa rồi anh hai gọi điện thoại cho cô." Doãn Đồng rung đùi đắc ý, vẻ mặt gia môn bất hạnh: "Chậc chậc chậc, Mạnh Vãn Ca, lá gan rất lớn nha, về nhà ngoại cũng không thông báo cho phụ huynh?" Trầm mặc một lát, Mạnh Vãn Ca không nhịn được hỏi: "Ông ấy nói gì?" "Hỏi con có ở chung một chỗ với cô không." "Chỉ như vậy?
"Mạnh Vãn Ca nhướng mày: "Cô nói thế nào?" "Cô đây đương nhiên là có gì nói đấy không giấu diếm, cũng không nói mập mờ." Doãn Đồng luôn luôn sợ hãi vị anh hai này, không khoa trương mà nói, cô cảm thấy tất cả mọi người tяên thế giới hẳn là cũng sợ anh.
Đường nét Doãn Tuyển rất sắc, sống mũi cao thẳng, cả người như được rìu ɖu.c đao khắc ra, nhìn qua đặc biệt lạnh lùng, hơn nữa trời sinh tính mạnh mẽ, sau khi làm gia chủ lại gần như trở nên chuyên chế độc tài, vài năm qua uy danh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡