Dục Sắc Nở Rộ
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

Đây là mối tình đầu của Lâm Mặc Bạch, với một người không dễ động tình như anh, có thể vì tình cảm mà suy nghĩ, thậm chí vì tương lai của hai người mà đã tính toán tốt hết thảy.
Sau khi đã làm quen một tháng, trong khoảng thời gian tình cảm mặn nồng, Lâm Mặc Bạch thay mặt trường tham gia cuộc thi toán học, giành được giải nhất, mang về chỉ tiêu tuyển sinh của trường Đại học Thanh Hoa, lại phát hiện Nguyễn Tình đã bỏ học.
Là bạn trai của cô, nhưng anh hoàn toàn không biết gì cả.
Ngay cả người giữ liên lạc với anh trong lúc anh tham gia cuộc thi cũng không phải là Nguyễn Tình.
Tất cả những tin nhắn đó, đều do Tần Phong thay mặt cô gửi đi
Đối với Lâm Mặc Bạch vào thời điểm đó mà nói, anh gần như phải chịu sự phản bội giữa tình yêu và tình bạn.
Trong cơn tức giận, Lâm Mặc Bạch cùng Tần Phong đánh nhau một trận kịch liệt, không lưu tình chút nào, giống như cuộc chiến hung ác của dã thú, cuối cùng hai người đều bị thương.
Cũng chính sau cơn thịnh nộ dữ dội đó, Lâm Mặc Bạch không bao giờ nhắc đến Nguyễn Tình nữa, cũng xem như chưa từng quen biết người này.
Năm đó Nguyễn Tình rời đi có bao nhiêu tuyệt tình, cũng không trách Lâm Mặc Bạch bây giờ lạnh lùng đến như vậy.
"Hừ."
Lâm Mặc Bạch hừ lạnh một tiếng, suy nghĩ liền trở lại hiện tại, trên mặt lộ ra vẻ giễu cợt, thậm chí đối với việc Tần Phong biết việc Nguyễn Tình xuất hiện cũng không hề kinh ngạc.
"Tại sao cậu chỉ uống rượu mà không nói chuyện? Đừng làm cho tôi giống như đang diễn kịch một mình " Tần Phong không kiềm chế tính khí nóng nảy, tiếp tục truy hỏi Lâm Mặc Bạch, "Làm sao tôi biết Nguyễn Tình đi tìm cậu, chẳng lẽ cậu không tò mò một chút nào sao?"
Ly rượu trong tay Lâm Mặc Bạch lại một lần nữa cạn sạch, cổ họng anh nồng nặc vị cay nóng của rượụ
Anh nhướng mày, liếc xéo Tần Phong, lạnh lùng nói "Nếu không phải do cậu nói thì làm sao cô ấy biết được địa chỉ nơi ở của tôi."
Căn hộ của Lâm Mặc Bạch ngay cả mẹ anh cũng không biết nó ở đâụ
"Ha ha ha ha, Mặc Bạch, thật không hổ danh là cậu, nhanh như vậy đã đoán được." Tần Phong bị chọc thủng ý nghĩ, không những không khó chịu mà còn cười to.
"Sau này chuyện của tôi cậu đừng nhúng tay vào." Lâm Mặc Bạch cảnh cáo.
"Chuyện này tôi làm không được." Tần Phong không chút ngại ngùng, nói tiếp, "Nếu cậu không muốn nhìn thấy Nguyễn Tình, có thể gọi bảo vệ đến đuổi cô ấy đi không phải là được rồi sao, tôi nhớ rõ nơi cậu đang ở là chung cư cao cấp, bảo vệ làm việc 24/24 giờ."
Lời này của Tần Phong làm Lâm Mặc Bạch nhíu mày một lúc lâụ
Ba ngày trước, khi Nguyễn Tình xuất hiện bên ngoài cửa nhà anh, anh chưa từng nghĩ tới việc ... đuổi cô ra ngoài.
Tần Phong cận thận chú ý đến vẻ mặt của Lâm Mặc Bạch, nhìn thấy hai hàng lông mày của anh nhíu chặt, thì biết mình nên dừng ở đây, không dám nói thêm nữa.
Nếu nói thêm nữa, bọn họ có khả năng lại phải đánh nhaụ
Hai người vừa uống rượu vừa nói chuyện, trong khoảng thời gian này có rất nhiều phụ nữ mặc quần áo lộ liễu đến dụ dỗ, mong muốn tình một đêm với hai người họ, nhưng toàn bộ đều bị ánh mắt lạnh của Lâm Mặc Bạch nhìn trở về, ngay cả Tần Phong là một bộ dáng công tử hào hoa cũng từ chối.
Thậm chí sau khi nhận được tin nhắn, cậu ta còn gạt ly rượu sang một bên, nói với Lâm Mặc Bạch "Không uống nữa, không uống nữa, vợ tôi giục tôi về nhà."
"Vợ của cậu? Ha, Tần Phong, tôi nhớ Giang Mạt Nhiên không chịu gả cho cậu mà." Lâm Mặc Bạch không nhẹ không nặng, một câu chọc đúng vào chỗ đau đớn nhất trong lòng Tần Phong.


⬅ Trước Tiếp ➡