⬅ Trước Tiếp ➡

Khi đó, Nguyễn Tình cũng gửi cho anh một bức ảnh hoa huyệt ướt át, vì thế hai người mới chậm rãi ở cùng một chỗ.
Sau sáu năm, dũng khí của người phụ nữ này thật sự càng ngày càng lớn.
Sáu năm trước, cô không dám lộ mặt, một góc quần áo cũng không dám để anh nhìn thấy, chỉ có cận cảnh âm hộ nhỏ nhắn kiều nộn, có thể nhìn rõ từng đường vân trên môi âm hộ. Nhưng hiện tại, cô không chỉ để mặt mộc mà còn tươi cười trước màn ảnh, ánh mắt như muốn hút đi linh hồn.
Là e sợ người khác không biết cô làmột người phụ nữ lẳng lơ, dâm đãng và vô liêm sỉ phải không?
Lâm Mặc Bạch không chỉ bị khơi dậy một trận dục vọng mà còn bị châm ngòi lửa giận mấy ngày nay vẫn chưa dập tắt, ngón tay gắt gao cầm chặt điện thoại, như muốn chính nó siết chặt Nguyễn Tình.
Thay thế cô, hung hăng xé nát chiếc quần lót chữ T mà cô đang mặc...
Khuôn mặt Lâm Mặc Bạch đen lại, anh nhìn chằm chằm bức ảnh trên điện thoại, chân mày càng lúc càng nhíu chặt, giữa mày in lại dấu Xuyên 川 , nhưng đáy mắt có một tia sáng vụt qua, làm anh lộ ra biểu tình này, không phải vì Nguyễn Tình chụp ảnh phóng đãng mà là bối cảnh của bức ảnh này.
Toilet...
Chụp đến một nửa cửa gỗ màu nâụ
Còn có một bức phù điêu cùng logo trang trí.
" Phanh " một tiếng, Lâm Mặc Bạch nặng nề để di động xuống, tức giận đặt lên bàn làm việc.
Anh cố chấp tức giận như vậy, vội vã ấn điện thoại nội bộ gọi trợ lý thư kí vào trong.
"Người đến phỏng vấn 3 ngày trước đâu? Cô ta hiện tại như thế nào?" Đôi mắt Lâm Mặc Bạch sắc bén, không lòng vòng mà trực tiếp đi vào vấn đề.
Ngữ khí hung ác, trong lời nói còn mang theo một tia nôn nóng.
"Lâm tổng, ngài nói là người nào? " Vẻ mặt trợ lý mờ mịt, không phải anh ta trí nhớ không tốt mà là hai ngày này, người tới phỏng vấn làm thư kí của Lâm Mặc Bạch quá nhiều, thật sự là không nhớ rõ hết.
Lâm Mặc Bạch mím môi, sắc mặt biến thành màu đen, trầm ngâm một lúc mới lạnh lùng phun ra hai chữ.
"Nguyễn Tình."
Ngay từ đầu, trợ lý đã không nhớ rõ Nguyễn Tình là ai, mà do đôi mắt liếc đến ngăn kéo nửa mở ở bàn làm việc, bên trong có một hồ sơ sơ yếu ly lịch.
Anh ta lúc này mới lên tiếng "Lâm tổng cảm thấy cô ấy không hợp làm thư kí, bởi vậy bên nhân sự đã sắp xếp một vị trí mới. Hiện tại Nguyễn tiểu thư là nhân viên mới tại bộ phận nghiệp vụ, ngày hôm qua đã chính thức nhận chức."
"Ngày hôm qua?" Ngón tay Lâm Mặc Bạch không khỏi nắm chặt thành quyền, "Nói như vậy, cô ấy hiện tại đang ở trong công ti?"
"Đúng vậy, Lâm tổng. Công việc mà Nguyễn tiểu thư phụ trách chính là bên văn thư, không cần ra ngoài chạy nghiệp vụ, hẳn là ở văn phòng..."
Trợ lý còn chưa nói xong thì đã thấy Lâm Mặc Bạch đóng ngăn kéo lại, cầm di động, bóng dáng cao lớn lạnh lùng đi ra khỏi văn phòng, không thèm quay đầu liếc anh ta một cái.
Bộ phận nghiệp vụ của công ty ở tầng 16, Lâm Mặc Bạch đi thang chỉ một lát đã đến. Anh không đi về phương hướng khu vực làm việc, mà xoay người một cái đi về hướng toilet.
Đi nhanh về phía trước không chút do dự, dọc theo đường đi cũng không đụng mặt nhân viên.
Ngược lại ở trước cửa toilet, gặp Nguyễn Tình vừa sửa sang lại quần áo xong đang từ bên trong đi ra.
"Lâm tổng."
Khuôn mặt Nguyễn Tình không khỏi kinh ngạc, đến cả đuôi mày cũng nâng lên.
"Đi vào." Lâm Mặc Bạch lạnh mặt, trầm giọng ra lệnh rồi tự nhiên đẩy cửa đi vào.
"Lâm tổng, đây là ..."


⬅ Trước Tiếp ➡