⬅ Trước Tiếp ➡

là khuôn mặt lạnh như băng không thay đổi, ông trời thật bất công, đã cho anh quyền thế, còn không keo kiệt, cho anh thêm một vẻ ngoài đẹp như vậy.
Nam Dạ Tước dẫn đầu đi vào, khi đi qua chỗ Dung Ân thì hơi dừng lại, sau đó lạnh lùng bước qua.
Cô nhìn chiếc xe Bugatti kia, thầm nghĩ, cho dù mình có kiếm tiền cả đời, cũng không thể mua nổi một cái bánh xe.
Bên trong sàn nhảy, vẫn rực rỡ chói mắt như mọi khi, cuộc sống của những người giàu sang là vậy, dùng tiền để mua vui hưởng thụ.
Những phòng bar trên hành lang, không biết là vô tình hay cố ý, luôn luôn không đóng cửa, khiến cảnh hoan lạc bên trong và những trò chơi của kẻ có tiền lộ hết ra ngoài.
Dung Ân thay quần áo xong, cô mở bảng hiệu phòng rượu ra, là phòng bar hạng hai.
Lệ Lệ ở bên cạnh nhìn thấy, cô ta vui vẻ đem bảng hiệu phòng rượu trong tay mình giơ lên “Ha ha, lần này phòng bar hạng nhất đến lượt tôi.
À đúng rồi, hôm nay hình như lại là Tước thiếu gia, người đàn ông đó có phải boa rất nhiều không?” Dung Ân nhìn rượu đã chuẩn bị xong, không ngẩng đầu lên nói “Đúng vậy.” “Ôi, quá tuyệt vời ” Lệ Lệ vui vẻ, cô ta soi gương chải đầu, chải xong lại ngắm bộ quần áo bó sát trên người, tiếp tục kéo cổ áo hình chữ V vốn đã rất trễ của cô ta xuống, vừa vặn làm lộ ra bộ ngực khiêu gợi.
Dung Ân mở cửa phòng bar hạng hai đi vào, khách hàng vẫn chưa đến, cô nhìn loại rượu vẫn còn ở trên bàn, sau khi so sánh với rượu trên tay mình xong, cô ngồi xuống đổi lại.
Phòng bar hạng bình thường cũng rất xa hoa, chỉ chơi trong một đêm cũng sẽ tốn mấy nghìn, Dung Ân ngồi xếp lại khay đựng khăn tay và khay đựng hoa quả, rồi đợi khách hàng đến.
Đột nhiên, có người mở cửa ra, cô nhìn thấy quản lý đi vào.
“Dung Ân, đi ra ngoài nhanh lên.” Quản lý kéo tay cô, dẫn cô đi ra ngoài.
“Chị quản lý, có chuyện gì vậy?” Dung Ân ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lên tiếng hỏi.
“Tước thiếu gia nói, hôm nay muốn cô phục vụ ở phòng bar hạng nhất, đi nhanh lên, người đàn ông đó tức giận sẽ không xong đâụ” Quản lý nắm chặt tay Dung Ân lôi đi, đến trước cửa phòng bar hạng nhất thì dừng lại.
Lệ Lệ vẻ mặt thất vọng đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy hai người đến, sắc mặt càng u ám trừng mắt nhìn Dung Ân.
“Còn đứng đó làm gì, đi sang phòng bar hạng hai ngay.” Quản lý lấy khay rượu trong tay Lệ Lệ đưa cho Dung Ân.
Dung Ân lo lắng nhận lấy, nhớ đến hành động của Nam Dạ Tước đêm hôm đó, cô hơi do dự.
Quản lý thấy cô không có động tĩnh gì, thì đặt tay lên vai cô nói “Dung Ân, cô cũng biết hiện nay kiếm tiền không phải dễ, huống hồ, cô không phải là nhân viên chính thức, người đàn ông đó có thể làm gì cô, dù có tiếp xúc chân tay một chút, thì cũng không thể tránh khỏi.” Dung Ân ngẩng mặt lên, cô gật đầu, sau đó mở cửa đi vào.
Bên trong chỉ có một mình Nam Dạ Tước, anh ngồi dựa vào sô pha, hai chân gác trên bàn rượụ Dung Ân đi từ từ, dựa vào trực giác cô cảm thấy có một chút nguy hiểm, Nam Dạ Tước nheo mắt lại, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, anh buông hai tay khoác lên ghế, nhìn phong thái vô cùng mạnh mẽ nam tính.
Dung Ân bước đến trước mặt anh, lấy


⬅ Trước Tiếp ➡