Chương 15
trong hai ngày, số tiền boa cô nhận được đã bằng một năm tiền lương.
Trên đời này, chỉ có những người không bao giờ phải lo lắng vì tiền, mới có thể bỏ ra hai trăm vạn, để mua lần đầu tiên của một cô gái.
Mới sáng sớm, Dung Ân đã xách túi chạy ra ngoài bắt xe bus.
Cô buộc tóc lên, ăn mặc giản dị, quần bò áo khoác mỏng, khuôn mặt vô cùng sáng lạng, không có nét xinh đẹp quyến rũ của ban đêm, thay vào đó là sự trẻ trung năng động.
Hiện nay, những người đi làm đa số đều sử dụng phương tiện giao thông công cộng, Dung Ân cũng vậy, cô dựa vào địa chỉ trên danh thiếp, cuối cùng trước chín giờ sáng cũng tìm được đến nơi.
Đây là một văn phòng nhỏ, rộng khoảng hai mươi mấy mét vuông, bên trong bố trí rất đơn giản, chỉ có mấy cái bàn và máy vi tính.
Thẩm Mặc ở gần cửa, cô ấy đang ngồi trước máy vi tính gõ điên cuồng, miệng vẫn còn ngậm một túi sữa.
Nhìn thấy Dung Ân, cô ấy dừng tay lại, chào đón “Bạn đến rồi, nhanh lại đây để mình giới thiệụ Đây là Dung Ân, đồng nghiệp mới của chúng ta.” Một người ngồi trước máy tính ngẩng đầu lên “Xin chào, tôi là Tô Luân.” Trong văn phòng tính cả Dung Ân cũng chỉ có ba người.
“Dung Ân, bạn ngồi xuống đây đi.” Thẩm Mặc kéo ghế bên cạnh cô ra nói “Còn có ba người nữa nhưng đang đi ra ngoài công tác.” “Ừm.” Dung Ân mở tài liệu trên bàn ra xem, cô bắt đầu làm quen với công việc.
Ưu điểm của công ty nhỏ chính là ít nhân viên, như vậy sẽ không có nhiều rắc rối.
Dung Ân nắm bắt công việc rất nhanh, khi còn học đại học, cô đã từng gửi tác phẩm tham gia cuộc thi thiết kế của thành phố và nhận được rất nhiều lời khen ngợi.
Buổi trưa gọi cơm ở ngoài, sau đó mấy người ngồi ăn với nhau, lúc này mới được nghỉ ngơi một chút.
“Ôi mệt quá ” Thẩm Mặc vừa đấm lưng vừa kêu lên, khuôn mặt cũng làm ra vẻ nhăn nhó rất khổ sở.
“Mới có một chút mà đã kêu như vậy, vậy mà bảo muốn xây dựng sự nghiệp.” Tô Luân ở bên cạnh trêu chọc, thực ra anh ta cũng mệt muốn chết.
“Ôi, tôi làm sao biết làm việc lại vất vả như vậy?” Thẩm Mặc vội vàng ăn mấy miếng cơm “Không biết bọn họ có lấy được hồ sơ dự thầu không nữa.
“Tôi nghĩ sẽ rất khó, bây giờ cạnh tranh rất khốc liệt, công ty của chúng ta lại mới thành lập, không, thực ra phải gọi là văn phòng mới đúng, nên làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?” Nói xong Tô Luân cầm tờ báo ở bên cạnh lên đọc “Nhìn đi, phải giống những tập đoàn lớn như thế này, không phải cạnh tranh, chỉ cần ngoắc tay một cái, tiền sẽ tự động đưa đến cửa.” “Ở đâu?” Thẩm Mặc giật lấy tờ báo đọc “Hứ, người đàn ông này có gì ghê gớm, là tai họa thì có, nhìn đôi mắt này xem, rõ ràng là một đôi mắt đa tình.” Dung Ân ăn cơm, ánh mắt cũng nhìn tờ báo, người đàn ông này có vẻ quen quen, cô quay sang nhìn kỹ lại, đây không phải là Tước thiếu gia của Cám Dỗ hay sao?
Nghỉ ngơi một lúc, ba người lại tiếp tục làm việc, Dung Ân lấy tờ báo, nhằm ngay khuôn mặt cao quý kia, cuộn hộp cơm lại rồi vứt hết vào thùng rác.
Làm như vậy, cô cảm thấy hơi hả dạ.
“Chúng tôi về rồi đây.” Kèm theo đó là một tràng cười sảng khoái, sau đó có ba người đàn ông còn rất trẻ xuất hiện,