⬅ Trước Tiếp ➡

Cô cũng không biết biểu tình trên mặt mình lúc này là như thế nào, nhưng theo bản năng cô lảng tránh khuôn mặt của người đàn ông trung niên kia.
“Dung Ân, rót một ly mời Trần tổng.” Nam Dạ Tước đột ngột lên tiếng khiến Dung Ân bất giác cau mày.
Người đàn ông này, có vẻ không muốn tha cho cô.
“Ôi, Nam tổng, anh khách sáo quá.” Trần Bách Huy giật mình, vội vàng cầm ly rượu lên, mắt ông ta liếc Dung Ân một cái.
Cô vội vàng cúi đầu xuống, hai tay đặt trên gối từ từ nắm chặt.
Nam Dạ Tước hiếm khi nể mặt, cụng ly với Trần Bách Huy, sau đó anh uống hết ly rượụ Dung Ân hơi ngẩng đầu lên, cô thấy Trần Kiều đang nhìn mình chằm chú, thì lại cúi đầu xuống.
Ở trước mặt người quen, vậy mà cô lại mang một vẻ vô cùng hèn mọn.
Nam Dạ Tước ngả người dựa lưng vào ghế, anh dường như cố ý không cho Dung Ân né tránh, nên không để cô rời đi.
Thì ra, những kẻ có tiền không phải ai cũng tốt, ví dụ như Nam Dạ Tước, anh vô cùng xấu xa.
“Trần tổng, cô gái này của Cám Dỗ rất được đúng không?” Nam Dạ Tước đột ngột lên tiếng khiến mọi người đều giật mình, sắc mặt của Dung Ân trở nên trắng bệch.
“Điều này, Cám Dỗ là hộp đêm nổi tiếng số một, nên các cô gái ở đây tất nhiên cũng là hạng nhất.” Trần Bách Huy mặc dù không hiểu Nam Dạ Tước có ý gì, nhưng vẫn ra vẻ thành thật trả lời.
Nam Dạ Tước hài lòng gật đầu, đột nhiên anh vươn tay ra, cầm lấy cằm Dung Ân, nâng mặt cô lên.
Dung Ân bất ngờ, cô vừa ngẩng mặt lên đã đối diện với ánh mắt của Trần Bách Huy.
Trong mắt ông ta, có vẻ ngạc nhiên, cùng với sự khinh thường.
Dung Ân tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong đầu cô vô cùng hỗn loạn.
Ngay sau đó, một lời nói vang lên khiến cô mở to mắt, trong lòng tràn đầy nhục nhã “Trần tổng, đêm nay để cô ta ngủ cùng ông, thế nào?
Trần Bách Huy đã quen với những trường hợp như vậy, ông ta không hề nhìn người con gái ấy, mà hướng Nam Dạ Tước nói “Nam tổng, anh nể mặt tôi quá rồi.” Mà Trần Kiều bên cạnh, rốt cuộc cũng ngồi không yên được nữa “Bố…” “Sao, cậu có hứng thú?” Nam Dạ Tước quay sang hỏi Trần Kiềụ Trần Kiều nhìn Dung Ân một cái, rồi phẫn nộ và cứng rắn nói “Nam tổng, xin anh không nên đùa giỡn quá đáng ” Trần Bách Huy bên cạnh nghe vậy, vội vàng gõ đùi Trần Kiều, ý bảo cậu ta ngậm miệng lại, sau đó cười cười “Thật xin lỗi Nam tổng, thằng bé còn nhỏ nên nói chuyện không biết kiêng nể.” “Bố ” Trần Kiều bất mãn quay sang nhìn Nam Dạ Tước, anh ta nhìn không ra người đàn ông này lớn hơn mình bao nhiêụ “Hôm nay con làm sao vậy?
Quên mục đích chúng ta đến đây rồi sao?” Trần Bách Huy tức giận quát khẽ, ông ta trừng mắt nhìn Trần Kiều, sau đó tiếp tục quay sang nói chuyện với Nam Dạ Tước.
Dung Ân ngẩng đầu lên, cô hướng về phía Trần Kiều lắc đầụ Nếu nhất thời không nhịn được, thì bản thân cô không biết làm sao thu dọn cục diện này.
Dung Ân chỉ làm một động tác nhỏ, nhưng Nam Dạ Tước ở bên cạnh đã thu hết vào đáy mắt.
Trần Kiều cầm ly rượu trên bàn lên uống một ngụm lớn, khuôn mặt tuấn tú của anh ta đỏ bừng.
“Nam tổng, anh xem việc hợp tác lần này?” Trần Bách Huy bắt đầu đi vào chuyện chính, đối với người đàn ông trẻ tuổi này, ông


⬅ Trước Tiếp ➡