Chương 8
nhảy tuyệt vời như vậy khiến không khí trong sàn nhảy càng ngày càng náo nhiệt.
Hai tay bám vào ống tuýp, dưới chân dùng một chút lực cô nhún người lộn ngược lên.
Ở động tác cuối cùng, đôi chân thon dài của cô quấn lấy ống tuýp, cả người đã lộn ngược lại đầu chúi xuống đất, cô dùng sức rất mạnh ở bên hông, hai tay vẫn bám vào ống tuýp, giữ nguyên tư thế từ từ trượt xuống dưới.
Ngực đầy đặn, mông hoàn hảo, trong múa cột thì không còn gì để chê, mang đến sự quyến rũ không nói nên lời, trên khuôn mặt cô, là ánh mắt mơ màng.
Bầu không khí phía dưới bị đẩy lên tới cao trào, Dung Ân nhẹ nhàng nhảy hết 15 phút, tự tin từ trên cao nhìn xuống.
Ở một vị trí quan sát trên tầng 3.
Cửa sổ lớn sát đất bị rèm màu đen che lại, đem Cám Dỗ chia làm hai không gian hoàn toàn khác biệt.
Một bàn tay hé ra từ trong góc màn, người đàn ông đưa chén rượu lên môi, uống một ngụm.
Khẽ cười làm khóe miệng nâng lên rất gợi cảm, anh ta vươn ngón trỏ ra hiệụ Sàn biểu diễn hình chữ T hạ xuống, Dung Ân được đưa trở lại hành lang, vừa muốn bước đi, đã bị hai người chặn đường ngăn cản.
“Ông chủ muốn gặp cô.” “Ông chủ muốn gặp tôi?” Dung Ân nhìn xung quanh, từ lâu cô đã nghe nói, ông chủ của Cám Dỗ là một người cực kỳ thần bí, ngay cả quản lý ở đây cũng chưa từng gặp mặt, vậy mà tại sao ông chủ lại muốn gặp cô?
Nhưng, nghĩ đến số tiền năm nghìn nhân dân tệ sắp nhận được, cô vẫn đồng ý đi theo saụ Trên tầng ba của Cám Dỗ, không chỉ có Dung Ân, mà ngay cả quản lý ở đây cũng chưa từng đặt chân đến.
Mới đi được mấy bước chân, cô đã cảm thấy rất áp lực.
Cuối cùng họ cũng dừng lại trước cửa một căn phòng, một vệ sĩ cao to mở cửa ra, sau đó ra hiệu cho Dung Ân đi vào.
Cô vừa đi được hai bước, cánh cửa ở sau lưng đã đóng lại.
Cạch một tiếng, lạnh lẽo, dứt khoát.
Ở bên trong, căn phòng tối om, rất yên tĩnh, không có một chút ánh sáng.
Dung Ân sợ hãi lùi lại đằng sau, cô đưa tay sờ lên cánh cửa tìm kiếm, nhưng không tìm được chỗ để mở cửa.
Xuất phát từ bản năng sinh tồn trong bóng tối, cô nắm chặt hai tay lại, gõ lên cửa “Thả tôi ra ngoài ” Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, Dung Ân dừng tay lại, dựa người sát vào cửa, tim cô đập liên hồi.
Cô cảm nhận được có một loại áp lực vô hình, đang từ trong bóng tối tiến về phía mình, bao vây cô lại, khiến cô không thể thoát ra được, Dung Ân vô cùng sợ hãi.
Chợt cảm thấy ấm áp ở sau lưng, ngay sau đó một làn hơi thở nam tính đã phả vào gáy cô, khiến cô bị giam vào giữa cửa và trước ngực của một người đàn ông.
“Ông..
Ông chủ?
Ông tìm tôi?” Thân thể Dung Ân run rẩy, cô cố gắng giữ bình tĩnh.
Nhưng mồ hôi lạnh trên người đã chảy ròng ròng.
Anh ta vẫn không nói gì, tiếp tục tiến lên, khiến hai người càng lúc càng sát lại gần nhaụ Người đàn ông này rất cao lớn, đầu của Dung Ân vừa vặn áp vào cổ của anh ta, nên cô không thể cử động được.
Một làn hơi thở nóng bỏng thổi vào bên tai cô, xen lẫn là tiếng thở hổn hển của anh ta, rất khiêu khích, rất mờ ám.
Ngay sau đó, một ngọn lửa nóng bỏng trực tiếp chạm vào cổ cô, lưỡi