" Tôn Mã dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người Lê Thư Hòa, nói bằng giọng điệu mập mờ "Đây là lý do chị chọn anh ta? Giống hệt luôn " Lê Thư Hòa cũng ngẩn người trong chốc lát.
Hôm qua cô không nhận ra gì đặc biệt, chỉ cảm thấy ấn tượng với tên người mẫu này.
Nhưng hôm nay, khi anh ta mặc trên người bộ quân phục rằn ri, mái tóc cũng được cắt ngắn gọn gàng, thoạt nhìn lại có đến bảy, tám phần giống Tống Kỳ Niên.
Lê Thư Hòa hỏi "Anh tên gì?" Cậu người mẫu đáp "Tư Thần Thanh, Lê Lê, em có thể gọi tôi là A Thanh.
" Một tiếng "Lê Lê" của Tư Thần Thanh như chạm vào tim của Lê Thư Hòa, Tống Kỳ Niên cũng từng gọi cô như vậy, nhưng chỉ trong những lúc hai người thân mật.
Còn những lúc tỉnh táo, anh ta chưa bao giờ gọi như thế.
Vậy nên, lúc này, Tư Thần Thanh với gương mặtgiống anh ta như vậy, gọi cô là "Lê Lê", càng giống như một sự quyến rũ vô tình hay cố ý.
Nuốt nước bọt, Lê Thư Hòa nói "Từ nay anh theo tôi nhé " Lê Thư Hòa dẫn Tư Thần Thanh về Phức Uyển, đó là căn biệt viện do mẹ cô để lại, cũng là không gian riêng tư tuyệt đối của cô.
Ngay cả bố cô cũng hiếm kị được phép bước vào.
Tôn Mã biết tin cô đưa Tư Thần Thanh về Phức Uyển, sững sờ không nói nên lời.
"Chị định chơi thật à?" Lê Thư Hòa đáp "Đúng vậy, tại sao anh ta có thể có con riêng, còn tôi lại không được nuôi một người tình? Huống hồ, tôi thấy mình khá thích A Thanh đấy.
" Tư Thần Thanh là kiểu người rất tinh tế, biết nấu ăn, điều quan trọng nhất là anh ta rất biết giữ chừng mực.
Lúc này, Lê Thư Hòa đang nằm thoải mái trên ghế sofa ăn vặt, ngẩng đầu lên là có thể thấy người đàn ông cao lớn, điển trai đang chuẩn bị bữa tối cho cô trong bếp.
Cảnh tượng này, cô đã từng tưởng tượng đến vô số lần về cuộc sống sau hôn nhân với Tống Kỳ Niên.
Tuy nhiên, Tống Kỳ Niên có lẽ chỉ từng bước vào căn bếp nhà Trần Bối Bối.
"Ăn cơm thôi, đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?" Tư Thần Thanh bước đến bên cạnh, ân cần dùng khăn giấy lau tay cho Lê Thư Hòa, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Lê Thư Hòa bừng tỉnh, mỉm cười nhẹ nhàng, nói "Thấy anh bận rộn cả buổi, đã nấu những món gì vậy?" Tư Thần Thanh thuận tay kéo cô đứng dậy khỏi ghế sofa, nắm tay cô đi về phía phòng ăn, vừa đi vừa trả lời "Toàn là những món em thích ăn.
" Lê Thư Hòa định phản bác rằng làm sao anh ta có thể biết cô thích ăn gì, nhưng khi nhìn lên bàn ăn, cô ngạc nhiên, quả thật là... toàn những món cô thích.
mình.
" Tư Thần Thanh nói.
Lê Thư Hòa hứng thú ngồi xuống bên bàn ăn, nhưng còn chưa kịp nếm thử miếng nào thì chuông điện thoại bỗng vang lên.
Trên màn hình hiện số của Tống Kỳ Niên.
Lê Thư Hòa nhíu mày, định tắt máy không nghe, nhưng ngay sau đó là tin nhắn WeChat từ anh gửi đến.
Cô vốn không muốn xem, nhưng màn hình đã hiện lên vài chữ.
"Nghe máy đi, ông nội em gặp chuyện rồi... " Tim Lê Thư Hòa đập thình thịch, vội vàng nhấn nút nghe.
"Ông nội tôi sao rồi?" Lê Thư Hòa chưa kịp để Tống Kỳ Niên mở lời, đã vội vàng hỏi.