"Bố nói bậy gì vậy? Ông nội con làm sao có thể... " Lê Thư Hòa không tin lời của Lê Chính Nam, mối quan hệ bố con của họ còn tệ hơn cả quan hệ vợ chồng giữa cô và Tống Kỳ Niên, nếu không có lão tư lệnh Lê đứng ở giữa giảng hòa, hai cha con có khi còn hận không thể cả năm không gặp mặtLê Thư Hòa quay đầu nắm lấy tay dì Hà, im lặng nhìn dì Hà, hy vọng có thể nhận được câu trả lời phủ định từ dì, nhưng dì Hà đã khóc đỏ cả mắt.
"Cháu muốn gặp ông nội " Lê Thư Hòa bước vào phòng bệnh, lúc này từ trong phòng bệnh có vài người bước ra, chính là những người cô thường ngày vẫn giả vờ quan tâm, giờ đây thấy Lê Thư Hòa không còn sự bảo vệ của ông nội, từng người một đều lộ ra bộ mặt thật xấu xa của họ.
"Các người định làm gì?" Lê Thư Hòa cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, cô không muốn gây chuyện với họ lúc này, làm ông nội không vui, nhưng giọng nói của cô vẫn không kiềm được mà run rẩy.
"Thư Hòa à, bình thường cháu làm bậy thế nào cũng được, nhưng ông nội cháu đã bệnh mấy hôm nay rồi, cháu cũng chẳng về thăm lấy một lần Uổng công ông còn thương cháu như thế " "Đúng vậy, Thư Hòa, cô nghe nói hôm qua cháu ở quán bar, chơi bời với hai ngôi sao đến tận nửa đêm.
Cháu có biết rằng, lúc đó ông nội cháu đang nằm trong phòng cấp cứu Cháu đúng là đứa vô ơn " Lê Thư Hòa khó tin nhìn đám người này, giờ đây họ không thèm giả vờ nữa, cuối cùng ánh mắt của cô dừng lại trên người Lê Chính Nam.
"Lê Chính Nam, ông nội bệnh, sao bố không nói cho con biết? Hôm qua ông nội đã vào phòng cấp cứu rễ sao bố không báo cho con biết?" Nghe vậy, Lê Chính Nam tức giận chỉ tay vào mặt Lê Thư Hòa mắng "Đồ con gái bất hiếu Có tư cách gì mà ở đây chỉ trích bố mày? Nếu không phải mày hành xử không đúng mực, ông nội mày có bị tức đến phát bệnh không? Ông vừa đổ bệnh, tao đã bảo dì gọi điện kêu mày về nhà, thế mà mày mải chơi bời, cả ngày hôm qua không chịu nghe máy, mày có biết ông mày luôn chờ mày về không " "Dì? Bà ấy gọi điện cho con? Hơ... con hiểu rồi... " Lê Thư Hòa tức giận không nói được câu nào, cũng không muốn tiếp tục đôi co với Lê Chính Nam.
Cô định đẩy những người đó ra để vào trong gặp ông nội, nhưng họ lại đứng chắn như bức tường, không cho cô qua.
"Lê Thư Hòa, cháu không xứng để gặp bố cô " "Ông nội cháu thương cháu như thế, giờ chết rồi cháu còn muốn làm ông ấy ra đi không yên lòng sao?" "Lê Thư Hòa, tất cả là do chị gây ra Chị không xứng vào gặp ông ngoại " Tất cả bọn họ, giờ phút này, đều giơ dao nhắm thẳng vào Lê Thư Hòa.
Những người này, vốn là người một nhà với cô, nhưng chính vì ông nội quá nuông chiều cô, khiến họ sinh lòng ghen tị, giờ ông nội không còn, họ thậm chí không thèm giả vờ nữa.
Trước mặt những người này, Lê Thư Hòa không muốn rơi nước mắt, cô lau đôi mắt đỏ của mình, đứng thẳng lưng như ông nội đã dạy cô từ nhỏ, phải đứng thẳng thì người khác mới không coi thường mình "Các người đã làm gì ông nội tôi?" Lê Thư Hòa lần lượt nhìn mặt từng người, cuối cùng trực tiếp chất vấn.